Chương 11
phòng ngủ lấy một tấm ngân phiếu coi như bảo bối đưa cho nữ nhi, khoe khoang nói Ta tính toán chi phí tu sửa hoa viên, lần này có thể tiết kiệm một trăm lượng bạc.
Khương Lộ Dao nắm tờ ngân phiếu mỏng manh nhưng lại nặng trịch...
Nghĩ tới chuyện nàng đã từng một giây kiếm mấy chục vạn, chẳng lẽ sẽ để ý một trăm lượng bạc?
Nương, thế này không tốt.
Nhị phu nhân nói Ngươi đã từng nghe "Nhạn quá bạc maó chưa?
Một trăm lượng nhìn thì ít, nhưng tích tiểu thành đại có hiểu không?
Yul nhạn quá bạt mao nghĩa là chim nhạn bay rất nhanh còn muốn đưa tay rút mấy cọng lông, ý là phàm chuyện gì đã qua tay mà thấy có lợi ích, thì không thể dễ dàng bỏ qua.
Một trăm lượng?
Còn tích tiểu thành đại?
Khương Lộ Dao giống như bị sét đánh Nàng nhớ lúc nãy gặp hai vị đường muội ngoài cửa, trang sức đeo trên người các nàng từ trên xuống dưới không món nào dưới trăm lượng...
Hai ngày trước tứ thẩm tặng pho tượng Ngọc Quan Âm cho lão phu nhân có giá trị xa xỉ.
Truyện được đăng ở .
Mà mẫu thân nàng lại ở đây hoan hô nhảy nhót chỉ vì có thể "tham ô" được một trăm lượng của Vĩnh Ninh hầu phủ?
Nương, chúng ta không thiếu bạc.
Khương Lộ Dao biết tình hình tài chính trong nhà nàng, vì từ lúc nàng xuyên tới đây, liền tiếp nhận quyền giữ tài chính của chi thứ hai.
Tuy không giống thời hiện đại, nhưng chuyện tăng thu giảm chi linh tinh này nọ, Khương Lộ Dao vẫn làm rất tốt.
Nhị phòng cũng không thiếu tiền như người ngoài nghĩ.
Nhưng cho dù phụ mẫu nàng có tích được cả một gia tài bạc triệu đi chăng nữa, thì vẫn không thể cải tạo được tính tham lợi, keo kiệt của mẫu thân nàng.
Nữ nhi à, nương làm vậy là vì hồi môn của ngươi với sính lễ của ca ca ngươi.
Nhị phu nhân bị nữ nhi nhìn mà cảm thấy ngượng ngùng, tay vẫn giữ chặt tờ ngân phiếu, ý tứ là ai tới cũng không trả.
Ngươi cùng ca ca ngươi cũng không còn nhỏ, lại không được lão phu nhân yêu thích, chờ đến lúc các ngươi thành thân, chắc chúng ta không còn ở hầu phủ nữa, phụ thân ngươi không có hy vọng thừa tước, nếu không tích góp ít bạc, sau này hai người các ngươi khó mà mai mối...
Nương nghĩ gia tài bạc vạn là có thể giúp ca ca sính được vị tiểu thư huân quý danh môn?
Chắc được...
Ánh mắt nhị phu nhân tràn đầy kỳ vọng, đôi mắt phượng sáng lấp lánh, đôi môi mỏng mấp máy Ngươi không hiểu đâụ..Ta cũng không định nói cho ngươi biết, nhưng mà hôm nay...
Nương nói nhỏ cho nghe, ngươi ngàn vạn lần không được nói cho ai biết.
Lại là vị cao nhân nào đấy nói với nương tương lai ca ca sẽ trở thành phò mã chứ gì?
Hay là quận mã?
Yul quận mã là chồng của quận chúa, quận chúa là đích nữ của vương gia A.
Nhị phu nhân sửng sốt, hoài nghi hỏi Làm sao ngươi biết?
Khương Lộ Dao vỗ trán, chán nản nói Sao không thấy vị cao nhân nào nói ca ca có thể đỗ trạng nguyên?
Làm phò mã?
Không phải là ăn bám sao?
Nhị phu nhân nâng tay đánh vào vai nàng, bất mãn mắng Ca ca ngươi là cái dạng gì, ngươi còn không rõ sao?
Có thể làm phò mã đã là trời cao ban ân, mà làm được phò mã, còn không phải là có bản lĩnh sao?
Nói cách khác, ăn bám cũng cần có bản lĩnh?
Truyện được đăng ở .
Khương Lộ Dao lý giải như vậy cũng không sai Nhị phu nhân lấy khăn lau mắt Nha đầu không có lương tâm, ta làm như này là vì ai?
Khương Lộ Dao biết nhị phu nhân giả vờ khóc, nhưng nàng cũng không