Tiếp ➡
Dưới cái nắng chói chang giữa mùa hè, từ sáng sớm đã nóng không thể chịu nổi. Diệp Hoàn Tâm vừa mới trải qua kỳ thi đại học, cô vẫn còn đang ở trong mộng đẹp tối qua thì bị đánh thức bằng một loạt tiếng chuông dồn dập truyền đến từ chiếc điện thoại.
“Ai mới sáng sớm đã quấy nhiễu giấc ngủ của người khác thế?” Giấc mơ tuyệt vời bị phá rối nên có thể tưởng tượng ra lúc cô Diệp rời giường thì tức giận đến mức nào.
"Sáng sớm á? Làm ơn đi, bây giờ đã hơn chín giờ rồi, không phải cậu cứ hoàn thành xong bài thi rồi là buông thả ngay được, ngay cả khái niệm cơ bản về thời gian cũng quên luôn hả?" Quả nhiên phía bên kia điện thoại, Từ Khả Doanh cũng không cam lòng yếu thế, cô nói năng hùng hồn đầy lý lẽ phản bác lại.
Lúc này Diệp Hoàn Tâm dụi dụi đôi mắt, cô liếc nhìn về phía chiếc đồng hồ báo thức nhỏ bé đặt ở trên tủ đầu giường của mình thì phát hiện tất cả những lời Khả Doanh nói đều đúng. Bây giờ đã chín giờ hai mươi lăm phút sáng, không còn sớm nữa rồi.
Sau khi nhận ra được lời chất vấn của mình không đúng, giọng của Diệp Hoàn Tâm lập tức trở lên mềm mỏng hơn, cô cười khì khì và nói “Sao cơ, tối hôm qua tớ gần như nằm mộng cả đêm, chắc do tớ nhập tâm quá nên nhất thời quên mất thời gian.”
Từ Khả Doanh nghe được hai cụm từ “cả đêm” và “nhập tâm” thì ngay lập tức lòng hứng thú của cô bị khơi dậy. Cô nói “Nằm mộng cả đêm, còn mơ đến mức nhập tâm quá, chắc chắn là một giấc mơ ngọt ngào hả?”
Giấc mơ ngọt ngào ư? Cứ coi là vậy đi. Mặc dù cô mơ thấy người kia không rõ lắm nhưng cảnh tượng trong mơ là một cảnh lãng mạng tuyệt đẹp chưa từng xuất hiện ở ngoài đời thực. Bây giờ chỉ cần nghĩ lại thôi mà hai má cô đã tự giác đỏ lên, tim đập nhanh hơn. Nhưng mà cô không thể phủ nhận là cô đã rất vui vẻ, còn có cả cảm giác hạnh phúc khi ở trong mơ nữa.

Tiếp ➡