⬅ Trước Tiếp ➡
“Năm năm không gặp, chắc cháu nó không thể nhớ rõ em đâụ” Sau một lúc thất thần, rất nhanh Thẩm Hoài Việt đã khôi phục lại sự bình tĩnh. Anh giả vờ không thèm để ý mà nói với chị dâu của mình.
Mặc dù Diệp Hoàn Tâm chưa hoàn toàn tỉnh lại nhưng bản thân tự dưng bị “bôi nhọ” vô lý như thế, cô sẽ không chấp nhận đâụ
“Cháu nhớ rõ lắm, chú tên là Thẩm Hoài Việt, là em trai thứ tư của ba cháu, cho nên cháu phải gọi chú là chú Tư.”
Ầy dà, nếu như thật sự chẳng nhớ rõ thì tối hôm qua cô cũng không mơ cùng chú ấy “dây dưa” trong mộng cả đêm đâụ
Vừa rồi người nào đó còn giả vờ tỏ ra bình tĩnh thì lúc này như trút được gánh nặng mà thở dài một hơi nhẹ nhõm và nói “Xem ra cháu còn có lương tâm đấy.” Phải biết rằng, hồi trước anh đã hao tâm tổn trí làm người trung gian giới thiệu mới đưa cô là một người mới mất đi ba mẹ, không nơi nương tựa đến nhà họ Thẩm, một gia đình lớn tràn đầy không khí ấm áp. Anh là người có ơn lớn nhất với cô nên cô thật sự không được phép quên anh.
Năm đó, mẹ nuôi của Diệp Hoàn Tâm, Lâm Nhược Lan là người rõ nhất nhưng bà cảm thấy bây giờ không phải là lúc tốt nhất để nhớ lại tình cảnh của năm đó, bà nói “Con còn không mau đi xuống đi, cháo sắp nguội cả rồi, cũng không thể để dì Nghiêm hâm cháo lại lần thứ ba cho con được.”
Mặc dù hôm nay ngủ dậy muộn là chuyện ngẫu nhiên nhưng Diệp Hoàn Tâm vẫn cảm thấy xấu hổ, cô nghịch ngợm thè lưỡi rồi mới chạy như bay xuống lầụ
Ông nội Thẩm giáo dục rất nghiêm khắc, không được nói chuyện trong lúc ăn và ngủ là quy định do tự ông đặt ra. Dưới tình huống có hai vị trưởng bối ở đây, Diệp Hoàn Tâm càng không dám lỗ mãng, cô yên lặng ăn bát cháo ngũ cốc. Trong khoảng thời gian này, cô còn chẳng thèm liếc mắt nhìn về phía Thẩm Hoài Việt một giây nào.
Lâm Nhược Lan chỉ cho là cô ngoan ngoãn và hiểu lễ nghĩa, lúc ăn sáng cũng không chểnh mảng. Nhưng mà bà lại không biết rằng tất cả đều do cô đang chột dạ.

⬅ Trước Tiếp ➡