May mà điều anh lo lắng cũng không xảy ra. Năm ấy, liên tục trong vòng một tháng, cô bé mất đi cả cha lẫn mẹ. Bây giờ cô bé đáng thương đó không chỉ lớn lên khỏe mạnh mà còn trở thành một cô gái trưởng thành. Hơn nữa cô vẫn luôn là cô gái tính tình rộng rãi, vui vẻ, lạc quan. Tất cả những điều này, không chỉ làm anh cảm thấy vui mừng, mà còn làm cho anh có loại tình cảm kiên định đã lâu chưa từng có.
Lâm Nhược Lan cũng có thể đoán được đại khái trong lòng chú em chồng đang suy nghĩ cái gì. Sau khi nhìn theo bóng dáng Hoàn Tâm hoàn toàn biến mất bà mới hạ giọng, mở miệng nói với Thẩm Hoài Việt “Cuối cùng chị cũng không phụ sự tin tưởng và kỳ vọng của em, có đôi khi chị yêu thương con bé hơn cả Tiêu Nhiên, chị cảm thấy rất có thành tựụ”
“Đã làm phiền chị dâu và anh cả rồi. Bây giờ em trở về sẽ không đi nữa, sau này em cũng có thể giúp mọi người chăm sóc cô bé.” Thẩm Hoài Việt có ba anh trai, ba anh trai trong nhà đều sinh con trai. Năm đó, khi anh đưa ra đề nghị nhận nuôi Hoàn Tâm, ba người anh trai đều rất vui lòng đưa tay ra giúp đỡ, nhưng cuối cùng anh vẫn lựa chọn nhà anh cả ổn định nhất. Anh hai làm chính trị, anh ba trong quân đội, lớn lên ở gia đình như vậy khó tránh khỏi có rất nhiều ràng buộc, dù sao cũng không bằng sống vui vẻ ở trong nhà anh cả kinh doanh buôn bán.
Sự thật đã chứng minh, đó tuyệt đối là một quyết định sáng suốt.
Điều làm anh lo lắng nhất là, Tiêu Nhiên của nhà anh cả có lẽ đã vượt ra khỏi tình cảm anh em với Hoàn Tâm. Nếu lo lắng này có một ngày biến thành sự thật, thật sự rất khó tưởng tượng Hoàn Tâm có thể thản nhiên đối mặt hay không?
“Nếu em thật sự muốn tốt cho Hoàn Tâm, nên giúp đỡ Tiêu Nhiên khuyên con bé đi học đại học ở thành phố D. Hai anh em ở cùng trường đại học, có thể giúp đỡ lẫn nhau phần nào, chị và anh trai em cũng có thể yên tâm hơn một chút.” Nhà họ Thẩm có bốn anh em, chú Tư là người biết ăn nói nhất. Lâm Nhược Lan đặt “viên ngọc quý” ở trên người anh cũng rất bình thường.
“Việc Hoàn Tâm nên đi nơi nào học đại học không phải là vấn đề chính, vừa rồi em đã nói rõ ràng ý kiến của mình. Bây giờ, em lựa chọn đứng ở bên cạnh Hoàn Tâm.” Đối với một người đàn ông từ khi mười lăm tuổi đã bắt đầu quyết định cuộc sống riêng của mình. Muốn anh dùng tài ăn nói hơn người của mình để thuyết phục một cô gái đã thành niên thay đổi quyết định có khả năng ảnh hưởng đến cả cuộc đời mình, đây tuyệt đối không phải là việc anh sẽ làm.
Thấy thái độ em chồng kiên quyết như thế, Lâm Nhược Lan cũng không nói thêm gì nữa, tùy tiện nói hai câu khách sáo rồi đưa anh ra cửa.
Tuy rằng xin giúp đỡ không được đáp lại, nhưng Lâm Nhược Lan cũng không từ bỏ ý định giúp con trai đưa Hoàn Tâm đến thành phố D. Đường này không thông thì tìm lối khác, bà luôn có cách để làm Hoàn Tâm thay đổi ý định.
Sau khi Thẩm Hoài Việt rời khỏi nhà anh cả không lâu thì nhận được điện thoại của giáo sư đại học Vệ Khâm gọi tới “Có thể gọi điện thoại được cho em, xem ra tin đồn em đã về nước là sự thật.”