Chương 5
Mỗi lần cắm vào, lập tức có thể chọc tới chỗ thoải mái nhất.
Khi thao từ phía sau, càng thêm mất hồn thoải mái, Tô Hạ hừ nhẹ kêu ra tiếng. Nhịn một lúc lâu vẫn không nhịn được, nhếch mông lên lắc lư vài vòng, mà bụng Hứa Trình căng lên.
“Côn thịt thao em sướng muốn chết ”
Tay Hứa Trình nắm lấy tay Tô Hạ, ấn lên tường bên cạnh cô, hai người nửa người dưới dán sát vào nhau, trên cái mông vểnh trắng nõn của Tô Hạ, kề sát cơ bụng căng đầy của người đàn ông, theo động tác thao huyệt của người đàn ông, cự căn màu đỏ tím không ngừng lộ ra từ giữa chân hai người, lại mạnh mẽ nhét hết vào trong tiểu huyệt của Tô Hạ.
Hứa Trình cắn lỗ tai của Tô Hạ, sướng tới mức không ngừng thở gấp “Anh thực sự thích thao em, lần trước cũng vậy rất thoải mái, khiến anh không kìm lòng nổi…”
Lần trước bọn họ cũng làm như vậy trước mặt Lâm Y Nhiên.
Tô Hạ nghĩ, nước mắt từ trong vành mắt chảy ra, vừa sướng vừa mắc cỡ áy náy.
Chất lỏng dâm đãng không ngừng chảy xuống.
Tô Hạ cắn môi, mông bị anh ta va vào bốp bốp đỏ bừng một mảnh, cô hàm chứa côn thịt, vặn eo “Hứa Trình, em… Em rất muốn kêu lên… Nhịn… Ừm hừ… Không nhịn được…”
Hứa Trình thao tới sảng khoái, trên quy đầu tích lũy khoái cảm, đùi anh ta run rẩy, côn thịt thô dài nhanh chóng co giật trong tiểu huyệt, sắp bắn.
Anh ta quay mặt Tô Hạ, chặn lấy đôi môi cô, đè nặng eo cô, côn thịt như điên rồi, tàn nhẫn thao vào khiến tiểu huyệt cô run rẩy không thôi.
Tô Hạ nhíu mày, kêu đều không kêu được.
Thao quá tàn nhẫn, lần nào côn thịt cũng cắm tới chỗ sâu nhất, vừa đau vừa sướng, lần cuối cùng, côn thịt của Hứa Trình lại trướng to, mắt ngựa mở ra, tinh dịch đều bắn vào chỗ sâu nhất tiểu huyệt Tô Hạ.
Dâm dịch của Tô Hạ phân bổ ra, tưới lên trên côn thịt, Hứa Trình sướng tới mức nắm chặt eo cô, ước gì có thể chết trên người cô “Tô Hạ, anh còn muốn thao em.”
Hai chân Tô Hạ run lẩy bẩy, không nói nên lời.
Hứa Trình buông môi cô ra, nước bọt của cô chảy từ khóe miệng xuống. Bị thao hồn đều không còn.
Chuông điện thoại đột nhiên vang lên.
Trái tim Tô Hạ run rẩy “Là di động của em.”
Vừa nghe điện thoại vừa thao
Hứa Trình rút côn thịt ra, côn thịt thô dài “phụt” một cái rút ra khỏi tiểu huyệt khít khao nóng bỏng, cửa huyệt bị thao không khép lại được có tinh dịch màu trắng chảy ra.
Hứa Trình hơi mất mát, còn muốn cắm vào làm một lát, Tô Hạ đã ngồi xổm xuống lấy điện thoại trong túi xách.
Là Lâm Y Nhiên.
Tô Hạ vội vàng nghe máy, hít sâu hai hơi khí lạnh “Y Nhiên.”
Lâm Y Nhiên lo lắng “Hạ Hạ, cậu về đến nhà chưa? Ngày hôm qua không chiếu cố cậu thật tốt, khi mình đi đã quên bảo Hứa Trình đưa cậu trở về, trong lòng mình nghĩ lại mà sợ, sợ cậu lại gặp chuyện không may, nên gọi điện tới hỏi.”
Tô Hạ vừa ngồi xổm xuống, tinh dịch rót đầy vào trong tiểu huyệt lập tức từ cửa huyệt chảy ra.
Gương mặt cô đỏ bừng, vừa rút khăn giấy chà lau hạ thể, vừa nhỏ giọng trả lời Lâm Y Nhiên “Mình, mình đã về đến nhà, cảm ơn cậu, Y Nhiên.”
Tô Hạ áy náy tới mức vành mắt lại ươn ướt.
Lâm Y Nhiên thích thể hiện, nhưng gia cảnh nhà cô ấy tốt, thực ra đây là lòng tham đơn thuần.
Cúp điện thoại, Tô Hạ mặc quần lót vào, cúi đầu nói “Chúng ta, chúng ta quên chuyện này đi…”
Hứa Trình cũng thu dọn xong mình, nghe thấy thế đôi mắt anh ta tối lại “Có thể.”
Tô Hạ thở phào nhẹ nhõm một hơi, như trút được gánh nặng, đồng thời có loại cảm giác mất mát khó nói nên lời xâm nhập toàn thân.
Cứ như vậy đi.