⬅ Trước Tiếp ➡

phải là dòng dõng thư hương còn gì?
Không nói tới cái anh chàng tài giỏi kia có bị thổi phồng lên hay không, chắc chắn cái việc hải quy với nhà mở bệnh viện kia là thật đúng không?
Ước chừng có gặp nhau cũng dứt khoát nói bái bai sớm.
Nếu gặp rồi mà còn chưa bái bai vậy chắc chắn là còn có lý do bí ẩn nào đó không ai biết được… Lý Khê Ngôn không hào hứng mấy, “Mẹ…” Chu Mộc Lan giải quyết dứt khoát, “Được rồi, con cứ đi gặp người ta cái đã, có được hay không gặp rồi hẵng nói,” sau đó lại tận tình khuyên can, “Con cũng 28 rồi, còn không mấy tháng nữa cũng bước sang tuổi 29, đừng khiến mẹ phải lo lắng thêm nữa, sắp ba mươi tuổi sắp nguy cấp đến nơi rồi, tốt hay xấu chỉ thử mới biết được.” Sao lại thành nguy cấp rồi… Lý Khê Ngôn bất đắc dĩ, “Vậy còn ảnh chụp thì sao ạ?” Chu Mộc Lan nói, “Ôi, chú ba nhà con chưa đưa, quên đi, bây giờ người thật với ảnh chụp khác nhau lắm, thà rằng không nhìn còn hơn.” Vừa nghe vậy, Lý Khê Ngôn vẫn còn một tí xíu hi vọng lập tức tèo tại chỗ, dứt khoát không thèm hỏi tên của đối phương.
Tâm trạng của Chu Mộc Lan cực kì tốt, dường như đã giải quyết xong hôn nhân đại sự cho con gái bèn vui tươi hớn hở ra ngoài chơi mạt chược.
nan Cố Văn Lan vẫn luôn cảm thấy càng học y thì tầm nhìn sẽ càng hạn hẹp, bởi trong mắt bác sĩ một nửa con vi khuẩn cũng không được phép tồn tại.
Nhìn cái cô y tá thực tập ở phòng bọn họ mà xem, lệ thuộc vào nước khử trùng tới mức chỉ chưa tới nỗi mỗi ngày uống nguyên một lọ, mới tới đây hai tháng mà ngón tay vốn thon dài hiện tại đã có tình trạng giống y hệt lòng bàn tay, da đều lột sạch.
Trưa hôm đó Cố Văn Lan và Nghê Tử đi từ căn tin ra, qua chỗ mấy y tá đang đứng có tán gẫu cùng cô gái nhỏ mấy câu, cô ấy vội vàng bưng hai chén nước đưa cho họ.
Nghê Tử nhìn thấy tay của cô y tá bèn cau mày, sau đó cười cười “Bàn tay này cô còn cần nữa hay không vậy?
Yêu sạch sẽ cũng không thể hành hạ nó thế được, chi bằng chăm chỉ tập thể dục, cơ thể khỏe mạnh thì vi khuẩn virut cũng không làm gì được cô đâụ” Cô gái nhỏ mím môi, vội vàng gật đầụ Đi xa chút, Cố Văn Lan mới nói, “Sao anh phát hiện càng ngày em càng giống mẹ hiền nhỉ?” Nghê Tử cười nhìn anh, “Từ khi em sinh con xong, ánh sáng của tình mẫu tử có thể so với mặt trời tháng tư, có thể nói là gieo ấm áp khắp nhân gian, chỉ cần người trẻ tuổi hơn em đều cần em quan tâm.” Y tá trưởng từ phía xa đi đến, cười nói, “Bác sĩ Nghê không chỉ quan tâm già trẻ đâu, ngay cả tôi cô ấy cũng quan tâm đây này, được rồi bác sĩ Cố, chủ nhiệm Lý gọi anh.” Cố Văn Lan gật đầu, đi tới chỗ văn phòng viện trưởng.
Giờ đang là thời gian nghỉ trưa, bình thường đại sảnh chờ bệnh nhân vốn đông đúc giờ chỉ còn lại hai y tá đang trực ban, chỗ văn phòng chủ nhiệm lại càng thêm yên tĩnh.
Cố Văn Lan vừa đi vào đại sảnh bệnh viện vừa cởi áo blouse trắng ra vắt lên khuỷu tay, áo sơ mi màu lam nhạt và cà vạt được thắt chỉnh tề không chút bất cẩn, phía dưới quần tây là một đôi chân dài đẹp đẽ, bước đi của anh cũng rất thong dong.
Y tá đang trực


⬅ Trước Tiếp ➡