Lời Mời Cám Dỗ
Chương 13
⬅ Trước Tiếp ➡

đủ đánh bại ngôi sao nam nổi tiếng nhất hiện nay.
Anh thư thái tựa người vào tường, khóe miệng nhếch lên thành nét cười không rõ vui buồn.
"Lột da rút gân ư?" Ngón tay anh vô tình mà hữu ý lướt qua bờ vai trần của cô.
"Làn da đẹp như vậy, tôi hưởng thụ còn không kịp, nỡ lòng nào đem lột.
Cùng lắm tôi chỉ dỡ xương của em mà thôi..." Nụ cười lập tức cứng đờ trên khóe môi Giản Nhụ Cô có phản ứng này không phải bởi câu "dỡ xương của em" mà là vì đã lâu cô không đối diện với Trịnh Vĩ ở cự ly gần nên ít nhiều có chút bối rối, hoảng loạn.
Không biết có phải bởi lần đầu quen anh vào tháng Mười hay không mà anh luôn khiến cô liên tưởng đến mùa thụ Thời tiết cuối thu rất giống cảm giác anh mang lại cho người khác bầu trời thâm trầm nhưng không bức bí, ánh nắng rực rỡ nhưng không nóng bức, ngọn gió mát rượi chứ không lạnh thấu xương, mưa nhỏ thanh lạnh mà không buốt giá, lá cây tan tác nhưng không hề thê lương...
Khí chất lắng đọng qua năm tháng khiến con người anh trở nên khác biệt, cũng khiến người đối diện cảm nhận được thân phận hiển hách của anh.
Sau một vài giây mất tập trung, đến khi lấy lại thần trí, Giản Nhu mới nhớ tới câu nói vừa rồi của người đàn ông Anh muốn "dỡ xương" cô.
Cô dùng nụ cười thản nhiên để che giấu sự lúng túng, hốt hoảng.
"Trưởng phòng Trịnh, tôi nghe nói anh sắp được thăng chức.
Nếu lúc này bị giới truyền thông đưa tin anh ngược đãi ngôi sao nữ, chỉ e dù anh muốn hòa giải với tôi ở bên ngoài tòa án, cũng khó tránh khỏi bị hủy hoại tiền đồ." Giản Nhu tự cho rằng lời uy hiếp của mình rất có sức "sát thương", vậy mà đối phương đến chân mày cũng chẳng thèm động đậy.
"Tốt quá Tôi đã chán ngán công việc sáng chín giờ đi làm, chiều năm giờ tan sở từ lâu rồi, có thể đổi công việc khác cũng hay." "Hả?
Tôi nhớ cách đây không lâu có vụ scandal xâm phạm tình dục thu hút sự chú ý của dư luận.
Bố đương sự là một danh ca có địa vị...
Đáng tiếc, một đời sáng suốt lại bị con trai hủy hoại hoàn toàn." "Em yên tâm, ông già nhà tôi cũng một đời sáng suốt...
Ông ấy sẽ đứng vững thôi." Giản Nhu ngẩng đầu, đối diện với gương mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ của người đàn ông.
Sau đó cô từ từ ghé sát, cho tới khi trong cặp mắt lạnh lùng của anh xuất hiện cơn sóng lạ thường.
Cô vuốt nhẹ cổ áo anh.
"Vậy...
anh cứ thử đi..." Nói xong, Giản Nhu nện đôi giày cao chục phân xuống sàn, thanh tao bước đi.
Trịnh Vĩ dõi theo bóng lưng cô, sóng nước trong mắt anh biến thành ham muốn chiếm hữu mãnh liệt.
"Được thôi, tôi sẽ thử.
Tôi cũng muốn xem cơ quan truyền thông nào dám tiết lộ scandal của tôi..." Giản Nhu vào nhà vệ sinh kẻ mắt đậm, tô son đỏ chót để gương mặt trở nên rực rỡ.
Sau khi điều chỉnh tâm trạng hỗn loạn, cô mới quay về phòng VIP.
Vừa nhìn thấy cô, Lý Huân của phòng Quan hệ công chúng lập tức nghênh đón, dẫn cô đi giới thiệu với các nhân vật "tai to mặt lớn".
Thái độ nôn nóng của anh ta giống như sợ cô lại quay người bỏ đi, để lại cục diện rối ren cho anh ta giải quyết.
Thật ra cũng khó trách Lý Huân bởi Giản Nhu không dưới một lần gây phiền phức cho anh ta.
Người đầu tiên Lý Huân giới thiệu là Trịnh Vĩ "Vị này là Trưởng


⬅ Trước Tiếp ➡