⬅ Trước Tiếp ➡

phụ của phụ nên cô đã sớm quen với tình cảnh này.
Cô trêu con chim không biết tên ở trong lồng, phất tay áo đã bị tuột đường chỉ vàng, cảnh quay cũng nhanh chóng kết thúc.
Nhưng mấy cảnh tiếp theo không thuận lợi như vậy.
Dẫu sao Trần Dao Dao cũng là người mới, cô ta bị NG 2 hết lần này đến lần khác mà vẫn không nắm bắt được cảm xúc giằng xé giữa yêu và hận với nhân vật nam chính.
Đám phi tần làm nền chân đã cứng đờ từ lâu mà không dám than vãn.
Đạo diễn cũng hết kiên nhẫn, nhưng bởi vì nhà sản xuất ở ngay bên cạnh nên ông ta không tiện nổi nóng, chỉ có thể đợi đến khi tạm ổn rồi cho qua.
2 NG viết tắt của từ "No Good" từ chuyên môn trong lĩnh vực quay phim, để chỉ những cảnh quay hỏng, chưa đạt yêu cầụ "Hôm nay quay đến đây thôi, chúng ta kết thúc công việc." Đạo diễn lên tiếng, cả đoàn làm phim thở phào, nhanh chóng thu dọn đồ.
Nhạc Khải Phi lập tức nói "Tất cả đói rồi phải không?
Tôi mời mọi người một bữa thịnh soạn." Đoàn làm phim vỗ tay nhiệt liệt, tốc độ thu dọn cũng nhanh hơn nhiềụ Giản Nhu cởi trang phục đóng phim, đánh thức Trương Hân "Xong việc rồi, em mau về trường ngủ tiếp đi " Trương Hân mơ màng mở mắt, có vẻ vẫn chưa rõ tình hình.
Giản Nhu nhanh chóng cùng cô bé dọn đồ, định nhân lúc không ai để ý, lặng lẽ rời đi.
"Em định về trước sao?" Nhà sản xuất tức Nhạc công tử không biết đi đến từ lúc nào.
Anh ta kịp thời giơ tay đỡ chiếc túi xách vì Giản Nhu giật mình suýt làm rơi.
"Sao chẳng nể mặt tôi gì cả?" Nghe giọng oán trách đầy cảm thán của anh ta, Giản Nhu cười tươi như hoa, vẻ mặt vô cùng thành khẩn.
"Tôi đâu dám không nể mặt Nhạc thiếu Chỉ có điềụ..
tôi đã bỏ bữa tối từ lâu, để giảm cân ấy mà." "Hả?
Bỏ cơm à?
Cách này liệu có hiệu quả đối với việc chữa trị thất tình hay không?" Giản Nhu mỉm cười, chuyển đề tài "Tôi cảm thấy rất có hiệu quả khi lên hình." "Gớm, trông em gầy đến mức này rồi.
Tôi còn chẳng nhìn thấy bóng dáng của em trên ống kính máy quay nữa." Giản Nhu còn chưa biết đối đáp ra sao, may thay có người trả lời hộ cô "Đúng vậy, cũng không phải cứ mặt nhỏ là ăn hình." Trần Dao Dao xuất hiện kịp thời, bám chặt cánh tay của nhà sản xuất như chỉ hận một nỗi không thể dính vào người anh ta để chứng minh quyền sở hữu của mình.
"Khải Phi, đạo diễn gọi anh qua bên đó kiểm tra đoạn phim vừa quay." Cô ta gọi một tiếng "Khải Phi" thân thiết làm sao Dõi theo Nhạc công tử gần như bị lôi đi, Giản Nhu mới vỗ vỗ lên gương mặt cứng đờ vì tươi cười của mình.
"Trương Hân, mau giúp chị đi lấy áo khoác lại đây " Không có tiếng trả lời.
Giản Nhu quay đầu, thấy Trương Hân thẫn thờ nhìn về phía Nhạc Khải Phi vừa khuất dạng.
Ánh mắt vốn ngời sáng của cô trợ lý giờ đây nồng đượm tình ý.
Đó là ánh mắt chỉ khi yêu tha thiết mới có.
Trước kia, cô cũng thường hướng về phía một người đàn ông với ánh mắt tương tự.
"Tối nay em vẫn chưa ăn gì, hay là đi cùng bọn họ đi " Giản Nhu lên tiếng.
Trương Hân ngập ngừng "Em đi một mình...
có vẻ không hay lắm." "Không sao Nhạc thiếu sẽ chẳng bận tâm việc mời bao nhiêu người đi ăn đâu mà, đặc biệt là mỹ nữ." Sau một lúc đắn đo, Trương


⬅ Trước Tiếp ➡