Chương 12
sung sướng như lên thiên đường.
"Có hài lòng không?
...
Hửm?" Tay anh đánh mạnh vào mông cô, hai túi ngọc phía dưới cũng đánh vào da cô.
"Ai cho em nghĩ ngợi lung tung này." Cắn mút quả anh đào nhỏ đỏ mọng của cô, Lục Yên ôm chặt cổ anh, móng tay cào xuống lưng của anh, Tạ Đạo Niên cảm thấy tê tái cả người, anh hôn cô, "Muốn để anh về trường đi học bị bạn học nhìn thấy dấu vết của cuộc chiến kịch liệt hả?" Lục Yên đánh anh, vùi vào cổ anh khóc.
"Trường Canh, đừng nhanh như vậy mà ." Cảm giác nơi nào đó như muốn hỏng.
Cả người hai người đều đỏ bừng, Tạ Đạo Niên đứng lên, đôi mắt đỏ bừng, sự ham muốn tình dục đều hiện trên khuôn mặt của anh, ôm cô xuống giường, "Nào, đặt tay lên mặt bàn đi." Lục Yên đặt hai tay lên mặt bàn học, Tạ Đạo Niên nâng mông cô lên và tiến vào.
"Ưm..." Bộ ngực của Lục Yên nhảy lên nhảy xuống như hai giọt nước mưa, như một làn sóng sữa, Tạ Đạo Niên cắn nhẹ xuống bả vai của cô.
Căn phòng này, chứng kiến anh từ nhỏ ngoan ngoãn nghe lời bố dạy, nghiêm túc đọc sách viết chữ, anh từng là một người có nề nếp và theo một khuân phép như thế.
Sau khi gặp được cô, anh đã nhìn thấy một thế giới mới, giống như không nhìn rõ được hoàng hôn nơi cuối con đường tối, nhưng khi càng đến gần nó thì càng nhìn rõ càng chói mắt.
Nếu như trong cuộc sống của bạn có một việc ngoài ý muốn xảy ra, hơn nữa nó còn là việc vô cùng tốt đẹp, thì bạn sẽ tiếp nhận nó chứ?
Sẽ, anh sẽ.
Cô cầm lấy tay anh, giọng nói nức nở, "Trường Canh, không biết có bị người khác nghe thấy không?" "Không đâu, căn phòng này cách âm rất tốt, cũng không có ai lên đây vào giờ này đâụ" Anh thở hổn hển, kéo mặt cô lại gần rồi hôn, hơi thở hai người hòa quyện vào nhau, Lục Yên nhìn lên trần nhà, có một cái đèn thủy tinh, lúc này nó đang phản chiếu hình ảnh hai người nam nữ đang làm tình.
Cô dụ dỗ anh cùng nhau ăn trái cấm, kĩ năng của anh ngày càng điêu luyện, bây giờ, trong căn phòng chỉ có hai người, không có người khác, bọn họ quấn vào nhau mà nhấp nhô từng đợt, dường như bao nhiêu thời gian đối với bọn họ cũng không đủ.
Lục Yên đã suy nghĩ rất nhiều về thế giới này, hôm nay trong thế giới này có tồn tại một Tạ Đạo Niên, anh như một dòng sông sạch sẽ chảy xuôi, chảy qua cô khiến lòng cô dao động.
Mồ hôi đan xen nhau, người con gái dáng vẻ xinh đẹp quyến rũ, một ngày đẹp trời.
Bên ngoài, một cây thông cổ đang khom lưng, bóng cây hắt vào khung cửa, hạt thông rơi đầy đất.
Tạ Đạo Niên ôm chặt cô từ phía sau, dưới tốc độ ra vào càng lúc càng nhanh, dịch ngọt liên tục bị khuấy đảo, tạo thành bọt trắng, một cảnh tượng vô cùng dâm mỹ.
Anh đâm càng lúc càng nhanh, cơ thể hai người như không có khoảng cách mà tiếp xúc ma sát nhaụ Dâm dịch của cô chảy xuống bám vào gậy thịt của anh, cô kẹp chân lại, nơi nào đó mềm mại đáng yêu như bánh bao, cho vào rồi liền không muốn nhả ra nữa.
"Thích như vậy, hửm?
Đều cho em hết...
" Anh dán sát vào tai cô nói chuyện, giọng nói nghe hết sức mê người.
Bộ đường trang trên bàn bị gạt xuống, rơi xuống sàn nhà, chủ nhân của nó đá nó sang một bên.
Ngay cả bộ đường trang cũng dám ném.
"A .
" Cô