⬅ Trước Tiếp ➡

anh chạm vào tóc cô, hạ thân vẫn đang di chuyển mạnh như vũ bão, da thịt chạm vào nhau, tiếng cơ thể va chạm vào nhau vang lên khắp căn phòng.
Đã bao lâu, cô không biết, kim đồng hồ vẫn quay tròn quay tròn, chân của cô bắt đầu run rẩy.
Cảm thấy tần suất ra vào của anh thật tuyệt vời, Lục Yên sờ lên mặt anh, răng cắn vào môi anh, "Ưm Trường Canh A ..." "Chuẩn bị xong chưa?"Anh ngậm lấy vành tai của cô, "Hửm?
" Cô thở hổn hển không đềụ "Rồi ." Anh cầm lấy bắp đùi của cô, kéo cô lại gần mình hơn, cơ đùi Tạ Đạo Niên đang căng chặt lại, sau đó thả lỏng.
A Lục Yên ngã xuống giường, anh nằm lên người cô.
Kim giây quay mấy vòng...
Tạ Đạo Niên rút áo mưa ra sau đó ném vào thùng rác, ôm cô vào lòng, cơ thể hai người vẫn đang trần truồng, cái gương trên trần nhà phản chiếu hình ảnh của hai người.
Ngón tay của Tạ Đạo Niên lướt qua bộ ngực của cô, sau đó di chuyển quanh vùng rốn của cô, "Mệt không?" Cô gật đầu, dùng chân cuốn lấy anh, "Sao lúc trước không nhìn ra được anh lợi hại như này nhì?" Anh nhéo mũi cô, "Bây giờ nhìn ra rồi chứ?" "Hừ " Cô ngồi lên người anh, muốn anh ôm cô, Lục Yên đưa tay lên cằm, lặng lẽ nhìn anh, ánh mắt lấp lánh.
Người đàn ông của cô, đã âu yếm cô rất nhiều đêm, khiến cô vui sướng khiến cô hạnh phúc.
âu yếm yêu thương, mơn trớn ...
Trong trường hợp này ý của Lục Yên là đêm nào cũng được anh "yêú nên cô rất vui.
Anh nghĩ đến cái gì đó, bật cười, "Mỗi lần em đến tìm anh, anh đều bị em kéo lên giường." "Ai nói, là anh kéo em lên." Cô không nhìn anh, đặt mặt mình lên ngực anh.
Tạ Đạo Niên nở nụ cười, không phản bác cô.
Lấy chăn đắp cho cô, hai người cứ ôm nhau nằm như vậy, một đêm khó quên.
Một trận gió thổi bay những cánh hoa rơi rụng trên mặt đường , cả con đường như tỏa hương thơm...
...
Cái nóng vẫn tiếp tục kéo dài, mọi người ai cũng đổ mồ hôi đầm đìa.
Sau một kỳ nghỉ hè vui vẻ, tháng 9 là khai giảng, Lục Yên lên năm ba đại học, Tạ Đạo Niên lên năm tư đại học, trường học của bọn họ không cách nhau xa, đi xe đạp một lúc là đến.
Nhà của hai người khá gần trường, nên khi không có tiết học họ thường hay về nhà.
Ban đầu, khi Lục Yên theo đuổi anh, ngày nào cũng đến trường của anh nghiên cứu địa hình, đi qua đi lại trong con phố mỹ thực , để có thể vô tình gặp được anh.
mỹ thực đồ ăn vừa ngon vừa đẹp Bây giờ, Tạ Đạo Niên đang kéo vali cùng cô trở lại trường học.
Anh gọi nước, Lục Yên đang uống sữa đậu nành, ánh mắt nhìn chăm chú cửa hàng đồ ăn sáng ở ngã tư đường.
"Nhìn gì vậy?" "Hình như con trai của bác Thất vẫn chưa tỉnh lại." Bác Thất là người phụ nữ có tuổi ở khu phố này, 5 năm trước con trai bác bị tai nạn giao thông, trở thành người thực vật, tuổi của bác Thất và chồng bác ấy đã cao nhưng vẫn mở một cửa hàng đồ ăn sáng nhỏ, kiếm tiền để chăm sóc con trai, với hy vọng con trai mình sẽ tỉnh lại.
Trước đây Lục Yên đã từng chụp ảnh cho bác Thất, cả đời này cô cũng không bao giờ quên được nụ cười kiên cường của bác ấy.
Anh hôn nhẹ lên trán cô, "Sẽ tỉnh lại." "Sao anh chắc chắn như vậy?' "Em không tin anh à?" "Em tin." Xét


⬅ Trước Tiếp ➡