⬅ Trước Tiếp ➡

Andy bất chấp sự phản đối của cô, đưa cô đến một biệt thự khác. Nói là gần đây, thực ra cũng cách một hai cây. Nhất Ngọc thường lái xe ngang qua, không ngờ lại là của tên này.
"Anh sẽ gọi điện cho em." Andy đưa chìa khóa cho cô trước khi đi.
"Haiz."
Nhất Ngọc về đến nhà, thở dài bất lực. Tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này, cô không hiểu. Cô cảm thấy mình đến Mỹ dường như đã biến thành một người khác, một người tùy tiện và phóng đãng – cô chưa bao giờ dám tưởng tượng mình trước đây lại dễ dàng lên giường với một người đàn ông, vậy mà ở Mỹ điều đó lại thực sự xảy ra.
Chẳng lẽ bản chất cô là một người phụ nữ phóng đãng? Đến đây chỉ là để giải phóng bản chất của mình?
Lần đầu tiên, kể từ khi đến Mỹ, cô nhớ đến Quý Nguyệt Bạch. Và cũng là lần đầu tiên, cô buộc mình phải đối mặt với sự thật tàn nhẫn: giữa cô và anh sẽ không có kết quả, đây là một tình yêu vô vọng.
Nhưng cô đã ở trong vòng xoáy, không nơi nào để trốn thoát.
Cùng lúc đó, Quý Nguyệt Bạch đang ngồi một mình trong nhà hàng của khách sạn. Anh mặt không cảm xúc, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn, không biết đang nghĩ gì.
Một lúc sau, một cô gái ăn mặc thời thượng mỉm cười tiến về phía anh.
"Alex, hiếm khi anh chủ động hẹn em ra ngoài."
"Ngồi đi," Quý Nguyệt Bạch gượng cười, nhẹ nhàng nói: “Gọi món trước đã."
Đồ ăn nhanh chóng được dọn lên, Quý Nguyệt Bạch cho phép người phục vụ lui ra.
Vicky che miệng cười ngọt ngào: “Anh làm em hồi hộp quá."
Quý Nguyệt Bạch biết cô ấy đã hiểu lầm. Trong lòng anh thở dài. Hôm nay anh nhất định phải trở thành một người tàn nhẫn. Anh không định cầu hôn, mà ngược lại, anh định chia tay – không, thậm chí không thể gọi là chia tay. Anh và Vicky thậm chí còn chưa chính thức bắt đầu. Không hôn, không ôm, những tiếp xúc cơ thể hạn chế cũng chỉ là ở những nơi công cộng. Họ đã ăn tối cùng nhau vài lần, thậm chí cô ấy còn gặp mẹ anh nhiều hơn gặp anh, chỉ vậy thôi.
Nhưng tất cả mọi người đều nghĩ cô ấy là bạn gái của anh. Ngay cả việc không có quan hệ thể xác cũng được hiểu là sự kiềm chế xuất phát từ trân trọng.
Đặc biệt là anh từng phong lưu thời trẻ, sau đó vì gặp Vicky mà thay đổi hoàn toàn—
Không, không phải vậy.
Sự thật không phải như vậy.
Phong lưu thời trẻ là đúng, năm đó tuổi trẻ nông nổi, qua đêm với nhiều cô gái cũng không phải chuyện gì lạ. Đột nhiên một ngày anh về nhà tiếp quản công việc gia đình cũng không phải là đột nhiên tỉnh ngộ mà là vì ngày hôm đó anh phát hiện ra mình đã tiêu hao quá mức, không còn hứng thú nữa –
Cho đến khi sau này gặp được Nhất Ngọc mới dần dần hồi phục.
Bao nhiêu năm qua. Quý Nguyệt Bạch vẫn luôn tự kiềm chế, nghiêm khắc với bản thân, tạo nên một câu chuyện hoàn lương tuyệt vời, nhưng nguyên nhân thực sự chỉ là vì anh không còn hứng thú với phụ nữ. Anh đã bí mật tìm gặp vô số bác sĩ, thậm chí không dám nói với gia đình. Thậm chí những năm gần đây, việc anh độc thân lâu dài đã khiến báo chí lá cải và gia đình ngày càng nghi ngờ về xu hướng tình dục của anh, anh đành phải giả vờ có bạn gái –
Đó chỉ là một giải pháp tạm thời. Anh đã lợi dụng người khác. Đáng đời phải gánh chịu tội lỗi hôm nay.
Dừng lại ở đây thôi. Anh nghĩ. Cứ để mọi chuyện tiếp diễn như vậy thì càng khó giải quyết.
Vì gia đình đã ám chỉ anh cầu hôn Vicky trong tiệc sinh nhật của ba Vicky.
Nếu không có Nhất Ngọc, anh sẽ thuận theo chiều nước tiếp tục diễn trò. Sau đó, sau khi kết hôn, anh sẽ trở thành một người chồng lãnh cảm, bận rộn với sự nghiệp. Kiểu hôn nhân này rất phổ biến trong các gia đình giàu có, không có gì lạ.
Nhưng bây giờ anh không định làm như vậy nữa.
Anh hiện tại đã có Nhất Ngọc. Anh hiện tại thậm chí không muốn diễn nữa.

================================================================================

⬅ Trước Tiếp ➡