⬅ Trước Tiếp ➡

Sau bữa tối, người một nhà tiếp tục trò chuyện thêm một lúc nữa. Anh cả không tiếp tục lên lớp khiến Dụ Viễn thở phào nhẹ nhõm.
Không lâu sau, anh cả và chị dâu chào tạm biệt.
"Tiểu Viễn, con cũng không còn nhỏ nữa, có bạn gái chưa? Nếu có thì nên đưa về nhà rồi đấy. Nếu không có ai phù hợp thì dì Lưu hôm trước có nói sẽ để ý giúp con vài cô gái. Lần này về nước con tranh thủ đi gặp xem sao?"
Dụ Viễn rất khéo dỗ mẹ: “Mẹ cứ xem đi, mẹ ưng ai con sẽ cưới người đó."
"Cái thằng này!" Lời nói ngọt ngào của con trai út khiến bà cười tít mắt: “Bây giờ là xã hội văn minh rồi, không còn kiểu cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy nữa. Chuyện này vẫn phải do con tự mình thích mới được."
Dụ Chính và vợ trở về nhà ở thành phố B. Mấy năm nay hắn được điều chuyển công tác đến một thành phố ở Vân Nam, còn vợ vẫn làm việc ở một bộ ngành tại thành phố B. Hai vợ chồng sống xa nhau, ít khi gặp mặt.
Cửa vừa đóng lại, Dụ Chính liền ôm lấy vợ.
Người phụ nữ đẩy hắn ra: “Đi tắm rửa trước đi."
Dụ Chính buông tay, quay người đi vào phòng tắm.
Tắm xong, Dụ Chính lại đưa tay ôm vợ. Lần này cô không từ chối. Trước khi tiến vào, Dụ Chính dùng tay sờ soạng bên dưới của vợ, rồi với tay lấy lọ gel bôi trơn ở trên tủ đầu giường.
Bôi gel xong, Dụ Chính đâm vào trong.
Khi Dụ Chính lăn xuống khỏi người vợ, hơi thở vẫn còn chưa đều. Người phụ nữ vẫn giữ nguyên tư thế nằm ngửa, một lúc lâu sau mới lên tiếng: “A Chính, hôm nay mẹ lại hỏi chuyện con cái trong bếp."
"Ừ." Dụ Chính ừ một tiếng.
"Là em có lỗi với anh—" Người phụ nữ đột nhiên nghẹn ngào, Dụ Chính đưa tay sờ lên mái tóc và khuôn mặt ướt đẫm của vợ.
Thì ra "nước" ở trên mặt hết. Ý nghĩ này đột nhiên lóe lên trong đầu hắn. Dụ Chính cố gắng an ủi vợ: “Không phải đã nói rồi sao, cứ nói là anh không thích trẻ con—"
"Nhưng năm nay anh đã ba mươi sáu tuổi rồi." Vợ hắn ngắt lời, lắc đầu trong bóng tối: “Rõ ràng là em không thể sinh con– Anh ly hôn với em đi."
"Em nói linh tinh gì vậy." Dụ Chính không cần suy nghĩ liền ngăn vợ lại. Hắn im lặng một lúc rồi nói tiếp: “Chuyện này để anh giải quyết, đến lúc đó cứ nói là vấn đề của anh—"
"Nhưng như vậy thì thật không công bằng với anh."
"Chúng ta là vợ chồng, nói những lời này làm gì? Nếu muốn có con thì sau này nhận nuôi một đứa là được."
Dụ Chính muốn ôm vợ, nhưng lại nhớ ra cô không thích tiếp xúc cơ thể, nên đành kìm nén lại. Hắn xoay người, khoác áo xuống giường: “Anh ra ngoài hút điếu thuốc."
Dụ Viễn bên này, sau khi về nước, anh liên lạc với đám bạn xấu ăn chơi sung sướng mấy ngày.
Anh cả về Bắc Kinh thăm nhà chỉ ở lại vài ngày rồi quay về Vân Nam. Ba anh bận trăm công nghìn việc vẫn tranh thủ về nhà gặp anh một lần, mắng anh một trận, nội dung cũng na ná như anh cả, rồi lại vội vàng rời đi. Mẹ anh vẫn bận rộn với công việc giảng dạy và các hoạt động từ thiện của bà. Mọi người trong gia đình này đều rất bận rộn, dường như không ai có thời gian quản anh.
Đang lúc buồn chán định quay lại Mỹ thì anh nhận được điện thoại của lão Hắc, mời anh đến một câu lạc bộ mới mở để "thưởng hoa".
Loại hoạt động này anh đương nhiên không thể từ chối.
Khi anh cà lơ phất phơ vào phòng, lão Hắc đã mở sẵn vài chai rượu ngồi đợi.
"Đi gọi Mẫu Đơn, Thược Dược, Kim Cúc, Lạp Mai vào đây—" Thấy anh đến, lão Hắc lập tức dặn dò người quản lý đang chờ sẵn: “Đây là khách quý đấy, nếu chậm trễ thì đừng trách."
"Ha, tên gì dị thế?" Dụ Viễn nằm dài trên ghế sofa, bị mấy cái tên này chọc cười. "Còn Kim Cúc nữa? Có Thu Cúc không? Còn kiện nhau nữa chứ?"
"Hahaha," Lão Hắc cười lớn, rót cho Dụ Viễn một ly rượu, tự mình cầm một ly khác: “Gần đây đang thịnh hành phong cách hoài cổ – nào, cạn ly—"
Không lâu sau, quản lý dẫn theo một hàng dài những cô gái chân dài, tóc xoăn sóng lớn. Lão Hắc chỉ tay về phía Dụ Viễn, đám oanh oanh yến yến nhanh chóng vây quanh anh. Dụ Viễn đã quen với cảnh này, anh chọn ra hai cô gái nhìn vừa mắt.

================================================================================

⬅ Trước Tiếp ➡