⬅ Trước Tiếp ➡

Quý Nguyệt Bạch ngồi trong văn phòng kiểm tra lại công việc, cảm thấy có thể cho phép bản thân nghỉ ngơi một chút. Anh gọi Peter vào, bảo anh ta đặt vé máy bay đi Mỹ cho mình.
Peter tiến vào tỏ vẻ đã biết, rồi nói phu nhân vừa gọi điện tới – bảo anh tối nay về nhà ăn cơm.
Khi Quý Nguyệt Bạch về đến nhà đúng giờ, ba anh đang ngồi bên bàn đọc báo. Anh bước tới gọi "Ba", ông gật đầu, rồi bảo quản gia dọn cơm.
Không nói chuyện khi ăn, bàn ăn của nhà họ Quý vẫn trầm mặc như mọi khi. Sau khi ăn xong, ông súc miệng, ho một tiếng, Quý Nguyệt Bạch mới biết chủ đề bữa tối hôm nay mới chính thức bắt đầu.
Bao nhiêu năm nay, vẫn luôn như vậy.
"Alex," Cha Quý nói: “Dạo này con kinh doanh ở đại lục rất tốt, rất giỏi."
"Cảm ơn ba." Quý Nguyệt Bạch bình tĩnh đáp, trong lòng biết rõ đây chỉ là lời mở đầu, hôm nay gọi anh về chắc chắn không phải để khen ngợi anh.
"Tuổi con cũng không còn nhỏ nữa,"
Quả nhiên, ông nói tiếp: “Ba thấy Vicky rất tốt – người không tệ, gia đình cũng môn đăng hộ đối. Ba thấy mấy hôm nữa, cùng mẹ con đến nhà họ Lâm, bàn chuyện hôn sự cho hai đứa – Dù con đang ở độ tuổi tráng niên, nhưng trong nhà vẫn chưa có người nối dõi, khó tránh khỏi việc khiến ban lãnh đạo công ty và các nhà đầu tư suy nghĩ nhiều."
"Ba—" Quý Nguyệt Bạch đã chuẩn bị sẵn sàng cho khoảnh khắc này, anh bình tĩnh nói: “Con và Vicky đã chia tay rồi."
"Chia tay rồi?" Cha Quý cầm tờ báo vừa đọc, tiện tay ném cho anh: “Báo chí không nói vậy."
Quý Nguyệt Bạch mở tờ báo ra. Bài viết phóng đại trên trang nhất cùng bức ảnh chụp lén khiến anh nhịn không được nhắm mắt lại.
"Ba, mấy tin tức lá cải này không đáng tin."
"Chẳng lẽ người trên đó không phải con?"
Quý Nguyệt Bạch im lặng một lúc. Ba anh càng lớn tuổi càng trở nên cố chấp – không, ba vẫn luôn là người có quyền uy trong gia đình và công ty này. Không cho phép người khác phản bác.
Nhưng anh không còn là trẻ con nữa.
Quý phu nhân ngồi bên cạnh, thấy con trai có vẻ không vui, hai cha con hình như sắp cãi nhau, liền mỉm cười hòa giải: “Vicky cũng gọi điện thoại cho mẹ nói đã chia tay – Hai đứa cãi nhau à?"
Quý Nguyệt Bạch lắc đầu.
"Con gái mà, giận dỗi một chút, dỗ dành là được rồi." Quý phu nhân mỉm cười.
"Ba, mẹ," Quý Nguyệt Bạch quyết định hôm nay phải nói rõ ràng: “Chúng con thật sự đã chia tay. Con đã có bạn gái khác – Mẹ cũng đã gặp rồi—"
"Trần tiểu thư đó sao?" Cha Quý nói: “Ba nghe mẹ con nói con đang nuôi một cô gái ở đại lục – Gần đây con còn đưa cô ta sang Mỹ du học? Alex, con làm ba rất thất vọng, ba tưởng con đã trưởng thành, biết phân biệt giữa hôn nhân và chơi bời."
"Con không phải đang chơi bời." Quý Nguyệt Bạch cảm thấy rất mệt mỏi, sự cố chấp của ba mẹ vượt quá sức tưởng tượng của anh: “Con muốn kết hôn với Nhất Ngọc."
"Không thể nào." Cha Quý cũng hơi tức giận: “Đàn bà bên ngoài con muốn chơi thế nào cũng được, muốn cưới về nhà thì tuyệt đối không thể, nhà họ Quý không thể chấp nhận một người con dâu như vậy!"
"Nhất Ngọc thì sao chứ?"
Quý Nguyệt Bạch đứng dậy, tức giận đến bật cười: “Vicky thì tốt đẹp ở chỗ nào? Hai người căn bản không hiểu rõ cô ấy đã đưa ra quyết định, đây là định kiến!"
"Một người phụ nữ tốt đẹp sao có thể để người khác bao nuôi? Đến cả lòng tự trọng tối thiểu cũng không có!" Cha Quý hận sắt không thành thép nhìn con trai: “Từ khi mười mấy tuổi con đã bắt đầu chơi bời với phụ nữ, ba và mẹ con chưa bao giờ ngăn cản, chính là hy vọng con có thể có chút sức đề kháng với nữ sắc —"
"Ba, con đã nói hết ý kiến của mình rồi." Quý Nguyệt Bạch cắt ngang lời ông, đứng dậy cầm áo khoác: “Con sẽ không kết hôn với Vicky, nếu không còn việc gì nữa con xin phép đi trước."
"Con– Alex, ai nha" Quý phu nhân cũng đứng dậy theo, nhìn chồng rồi lại nhìn con trai, cuối cùng vẫn ngồi xuống an ủi người chồng đang tức giận: “Alex chỉ là nhất thời hồ đồ—"
"Hoàn toàn bị hồ ly tinh mê hoặc rồi!" Cha Quý kết luận, dặn dò vợ: “Bà sang Mỹ một chuyến, đuổi cô ta đi. Muốn bao nhiêu tiền cũng được."

================================================================================

⬅ Trước Tiếp ➡