⬅ Trước Tiếp ➡

Lúc này, một tay anh ta nắm lấy nhũ hoa của cô, một tay đang cởi khóa quần, Nhất Ngọc thầm kêu gào trong lòng, vùng vẫy, không được, không được.
Một lần với hai người đàn ông—
Nhưng không ai chấp nhận ý kiến của cô. Hai người này có vẻ như thường xuyên chơi trò này, phối hợp rất ăn ý. Andy nhanh chóng cởi quần, cọ xát dương vật nóng hổi vào mặt và miệng Nhất Ngọc, Nhất Ngọc bất lực, đành phải há miệng ngậm lấy nó.
Anh ta vừa mới làm xong cô, còn hai lần. Cũng không rửa, cứ thế đút vào miệng Nhất Ngọc. Mùi vị của dịch thể lẫn với tinh dịch khiến Nhất Ngọc suýt nữa khóc.
Đây thực sự là một đêm điên cuồng. Nhất Ngọc thậm chí không nhớ cuối cùng mình đã thoát khỏi tay hai người đàn ông này như thế nào. Một người làm tiểu huyệt của cô, một người làm miệng cô. Thậm chí họ còn muốn khai phá cửa sau của cô– bị Nhất Ngọc sợ hãi né tránh. Cuối cùng cả ba đều mệt mỏi, cứ thế nằm lăn lóc trên giường lớn ngủ thiếp đi.
Ngày hôm sau, Nhất Ngọc là người tỉnh dậy sớm nhất. Cô mở mắt ra, môi trường xa lạ khiến cô bối rối một lúc, sau đó nhìn thấy hai người đàn ông bên cạnh, chân vẫn còn đè lên người cô. Nhìn xuống dưới, cả hai đều đã cương cứng buổi sáng. Hạ thân đau nhức, tinh dịch đã khô lại giữa hai chân. Nhất Ngọc từ từ kéo chân họ ra. Mặc quần áo vào– không tìm thấy quần lót, thôi vậy. Cô nhẹ nhàng bước ra đại sảnh, xuống tầng một.
Vừa hay nhìn thấy Vivi đang ôm một người đàn ông ở góc phòng, trông rất thân mật, thỉnh thoảng lại hôn nhau một cái. Cô ấy trông tràn đầy sức sống, trạng thái rất tốt.
"Nhất Ngọc?" Vivi chú ý đến cô.
"Vivi." Nhất Ngọc gượng cười: “Chúng ta mau về thôi."
"OK." Vivi lại quay đầu nói chuyện với người yêu mới của mình một hồi lâu, mới lưu luyến đi tới. Nhất Ngọc đã khởi động chiếc Porsche đợi khá lâu rồi.
"Bạn iu, tối qua cậu đi đâu vậy? Mình tìm cậu khắp nơi." Vivi vừa lên xe đã bận soi gương, vừa nói.
Tốt lắm, tôi cũng nghĩ vậy. Nhất Ngọc thầm nghĩ trong lòng. Nhưng biết mình không nên giận cô ấy.
"Mình cũng tìm cậu một lúc, không thấy, sau đó thì tìm đại một phòng nghỉ ngơi." Nhất Ngọc cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
Bị đàn ông làm thì làm thôi, dù sao cũng không mất mát gì. Nhất Ngọc tự an ủi mình hãy nghĩ thoáng ra. Mặc dù số người nhiều hơn một, nhưng loại chuyện này chỉ cần nghĩ thoáng thì không sao– dù sao cô cũng không thiệt thòi, rốt cuộc người mệt mỏi không phải là cô.
"Vậy tối qua cậu—" Vivi đưa đầu lại gần nháy mắt: “Cậu không tìm một anh chàng đẹp trai nào bầu bạn sao?"
"Muốn tìm cũng phải tìm được chứ—" Nhất Ngọc tỏ vẻ tiếc nuối: “Tiếng Anh của mình lại không tốt, người ta nói với mình vài câu là tự động rút lui rồi."
"Cũng đúng." Vivi gật đầu hoàn toàn đồng ý với lời cô: “Vì vậy cậu vẫn phải luyện nói– Cậu không biết à," cô ấy hạ giọng: “Đây chính là bữa tiệc thượng lưu thực sự, tối qua có rất nhiều người quyền quý đến– gia tộc Ross, cậu có nghe nói chưa?"
Nhất Ngọc mỉm cười: “Cái gia tộc được viết thành sách đó, tên là gì nhỉ?"
"Đúng đúng. Người thừa kế của họ tối qua cũng đến, còn công khai xuất hiện nói vài câu– haiz, nếu câu được anh ta, thì cả đời này việc đau khổ nhất chính là tiêu tiền."
"Cậu còn thiếu tiền sao?" Nhất Ngọc trêu chọc.
"Thiếu chứ." Chủ đề này dường như đã chạm vào chỗ ngứa của Vivi, cô ấy bắt đầu than thở: “Gia đình mỗi tháng chỉ cho mình hai mươi vạn tiêu– là nhân dân tệ đấy, không phải đô la Mỹ! Cậu nói xem, thời buổi này, hai mươi vạn tệ có thể làm được gì?"
"Ha ha." Nhất Ngọc cười.
"Vì vậy mình phải câu rùa vàng chứ, gia đình gửi mình sang đây, vốn là muốn mình tìm một người bạn trai tốt– chẳng lẽ thật sự là đến để học sao?"
"Câu rùa vàng Mỹ à—" Nhất Ngọc cười: “Trung Quốc không có rùa vàng sao? Cũng tùy cậu chọn mà."
"~~haiz cậu không hiểu đâu," Vivi ra vẻ người từng trải: “Mỹ thực sự là nơi dễ câu rùa vàng nhất, những người có gia cảnh tương đương với chúng ta, phú nhị đại, quan nhị đại, đều đang học ở đây – trường học cũng dễ dàng vun đắp tình cảm hơn mà! Nói cho cậu một bí mật," Vivi cố ý nháy mắt với Nhất Ngọc: “Ở đây còn ẩn giấu vài hồng nhị đại– chỉ là không biết là ở đâu."
(*) Hồng nhị đại: những hậu duệ của thế hệ hệ cách mạng đầu tiên của Đảng Cộng sản Trung Quốc,
"Ha ha." Nhất Ngọc không nói nên lời.
"Hưm?" Vivi đột nhiên quay đầu nhìn Nhất Ngọc với vẻ nghi ngờ: “Cậu sẽ không phải là—"
"Mình cũng muốn vậy lắm," Nhất Ngọc cười: “Đợi lát nữa mình sẽ gọi điện cho ba, bảo ông ấy cố gắng."
Đưa Vivi về nhà, Nhất Ngọc trở về biệt thự. Tắm rửa sạch sẽ, nằm vật ra giường, mới phát hiện Quý Nguyệt Bạch đã gọi cho cô rất nhiều cuộc.
"Nhất Ngọc," giọng nói mỉm cười ở đầu dây bên kia khiến cô có chút áy náy và chột dạ: “Sao không nghe máy? Anh suýt nữa báo cảnh sát rồi."
"Em vừa tắm xong." Nhất Ngọc cố gắng giữ giọng tự nhiên.
"Ồ." Quý Nguyệt Bạch bên kia không có gì khác thường, lại nói chuyện phiếm vài câu, nói dạo này bận xong sẽ đến thăm cô– Nhất Ngọc nghe thấy có giọng phụ nữ ở đầu dây bên kia, hai người lại nói thêm vài câu rồi cúp máy.

================================================================================

⬅ Trước Tiếp ➡