⬅ Trước Tiếp ➡
Trần Mộ cực kỳ tò mò, liệu người trên lầu có phải đang mang thai đứa con của thiếu gia hay không và cô ấy là ai.
Vì sao thiếu gia không tiết lộ? Có phải không muốn cưới?
Trình Mộ thăm dò hỏi "Thiếu gia, người phía trên, không phải định nhờ người chăm sóc sao? Ngài là đàn ông không biết ……..."
Cố Tự Bắc ngẩng đầu nhìn anh ta nói "Cậu có thể trở về, cái gì không nên hỏi đừng hỏi, không nên nói đừng nói."
Trần Mộ đã nhận được lời cảnh báo của Cố Tự Bắc, đối với người ở đây liền có nhận thức mới.
Dù sao Cố Tự Bắc cũng chưa từng nghiêm túc nói chuyện vớ anh ta như vậy.
“Vâng.” Anh ta ngẩng đầu nhìn căn phòng trên lầu, nơi đây cũng kéo rèm kín mít.
Sau khi Trần Mộ rời đi, Cố Tự Bắc lên lầụ
Anh đi đến phòng cô trước, phát hiện người đã ngủ. Cố Tự Bắc muốn nhân lúc cô đang ngủ bôi dầu dưỡng cho cô, nhưng khi anh đến gần, mới phát hiện trên người cô đầy mồ hôi lạnh.
Anh dừng lại, đi lấy khăn lau mồ hôi cho cô.
Khăn tắm vừa chạm vào trán, cô lập tức tỉnh lại, lạnh lùng nhìn anh, một lúc sau anh thấy cô ôm đầu, yếu ớt nói “Anh đi đi, anh không cần bảo người khác chăm sóc cho tôi, tôi tự làm được ”
Cô thật sự không muốn người khác thấy mình như thế này Cô biết mình tệ như thế nào, nhưng cô thực sự không có sức lực để chỉnh lý bản thân. Không thể về nhà, cô không hy vọng và mong đợi, không muốn gặp người, không muốn cùng người khác nói chuyện Không muốn nói chuyện với ai Sở dĩ cô nguyện ý nói chuyện với Cố Tự Bắc, là bởi vì anh được chính mình gọi tới.
Đôi mắt cô đã đỏ hoe, khuôn mặt tái nhợt và mái tóc ướt đẫm mồ hôi rối bù bết vào trán.
Cố Tự Bắc không ngờ lời nói của mình thật sự dọa cô, im lặng một lúc mới nói "Xin lỗi."
Cổ họng anh hơi chuyện động, một lúc sau mới khàn giọng nói “Anh sẽ mãi ở đây.”
Sau ngày hôm đó, mối quan hệ giữa hai người dường như đã tốt trở lại, Cố Tự Bắc bảo cô làm gì cô cũng đều nghe theo.
Dưới sự chăm sóc của Cố Tự Bắc, sắc mặt của cô dần trở nên hồng hào, trông cô không còn gầy gò như vậy trước. Nhưng càng nhiều tháng, bụng cũng to dần, cử động của thai nhi ngày càng rõ.
Ngày hôm đó, Cố Tự Bắc đang bôi dầu dưỡng thai cho Úc Tinh Ngữ, cảm giác được đứa bé trong bụng có chút sống động nhúc nhích. Đến nay đã hơn tám tháng, đùi của Úc Tinh Ngữ sưng tấy nghiêm trọng. Trước khi chọn khu chung cư này, vẫn nghĩ rằng trường tiểu học ở ngay ngoài khu chung cư, cô có thể ra ngoài đi dạo, nhưng từ khi sống ở đây, cô chưa bao giờ ra ngoài khu chung cư, khi cô có tâm trạng tốt, cô chỉ đi bộ trong khu vườn ở dưới tầng. Trước đây, cô có thể ngồi vẽ cả ngày, nhưng bây giờ thì không được nữa.
Có khi ban đêm lúc ngủ cô thậm chí còn bị chuột rút ở. Nhưng có chuyện gì cô cũng không nói ra, Cố Tự Bắc lo lắng mỗi đêm, đến khi anh đến xem mới biết. Anh tra cứu thông tin trên mạng thấy có thể do thiếu canxi nên vội cho cô uống bổ sung canxi, đồng thời chườm nóng, xoa bóp chân cho cô.
Lúc đầu cô có chút cự tuyệt, nhưng sau khi Cố Tự Bắc thuyết phục cộng với sau khi xoa bóp xong ngủ rất thoải mái, cô không còn căng thẳng như kia nữa.
Cảm nhận được rõ ràng sự chuyển động của thai nhi, lòng Cố Tự Bắc dâng lên một loại cảm giác đặc biệt.
Bỗng nhiên cảm giác được hạnh phúc khi làm cha.
Cuộc sống ngày qua ngày vừa nhanh chậm và nhanh.
Chớp mắt đã là tháng 5, thời tiết vẫn còn hơi lạnh, ngày dự sinh của Úc Tinh Ngữ đang đến gần.
⬅ Trước Tiếp ➡