Khẩu pháo nhỏ vừa mới rửa tay sau khi cho gà mái nhỏ ăn xong cũng vọt tới “Cô ơi cô ơi bánh bao thịt đâu?”
Tô Tiếu Tiếu tìm được cặp lồng trong đống đồ mà Hàn Thành mang tới rồi đưa cho cậu bé “Cháu ăn một cái, những cái còn lại phần cho bà ngoại và mọi người.”
Đứa trẻ gật đầu, tự lấy cho mình một cái bánh bao thịt đặt ở một bên, nghiêm túc đếm xong bánh bao rồi lại bắt đầu đếm đầu người, đếm xong mắt lại “ting” một cái sáng ngời, bắt đầu chia bánh bao “Tiểu Bảo một cái, ông nội bà nội mỗi người một cái, cha mẹ mỗi người nửa cái, cô và chú mỗi người nửa cái.”
Tổng cộng có năm cái bánh bao lớn trong nháy mắt đã được Tiểu Bảo chia đến rất rõ ràng.
Tô Tiếu Tiếu xoa đầu cậu bé, vừa cười vừa bảo “Cô và đồng chí Hàn đã ăn rồi, mọi người mỗi người một cái đi.”
Lý Ngọc Phụng còn đang đợi nói chuyện chính với Hàn Thành, bà ấy kêu con trai dẫn cháu trai đang làm loạn ra ngoài chơi, trong tay Tiểu Bảo cầm cái bánh bao thịt lớn, mình cắn một miếng xong còn không quên cho cha mình ăn một miếng.
Hàn Thành nghĩ thầm người nhà họ Tô thật sự biết dạy con, thông minh lại không giấu đồ ăn, Tô Tiếu Tiếu từng nói hai đứa cháu trong nhà đều do một tay cô chăm lớn, đại khái là cha mẹ dạy cô ấy tốt nên đứa trẻ mà cô ấy dạy ra hiển nhiên cũng không kém.
Hàn Thành bắt đầu có hơi mong chờ, không biết liệu con trai mình cũng có thể được cô dạy ra như vậy hay không.
Lý Ngọc Phụng cố tình kêu con gái thể hiện tài nấu nướng nên nói với Tô Tiếu Tiếu “Tiếu Tiếu đi nấu cơm đi, Xuân Anh vào giúp đi con.”
Tô Tiếu Tiếu lấy thịt heo mà Hàn Thành đã mua về rồi bước ra ngoài.
Trương Xuân Anh nhanh tay nhanh mắt lấy một cái bánh bao thịt to, cũng mặc kệ Lý Ngọc Phụng trừng mắt nhìn cô ta, con trai đã chia rõ ràng xong, em chồng cũng nói mỗi người một cái, cô ta cắn một miếng rồi mới đi theo Tô Tiếu Tiếu với vẻ hài lòng thỏa mãn.
Trong phòng khách lập tức chỉ còn lại ba người là cha mẹ nhà họ Tô và Hàn Thành.
Hàn Thành ngũ quan tuấn tú, hiên ngang chính trực, mặc một bộ quân phục chuẩn mực, dáng người cao ngất như cây tùng.
Tô Vệ Dân cảm thấy áp lực gấp đôi, thầm nghĩ chàng trai này quả thật quá tuấn tú, dáng người cao không nói nhưng đến dung mạo cũng đẹp trai hơn thanh niên trí thức từ thành phố tới, cũng khó trách mới sáng sớm bà mai Từ về báo tin nói con gái vừa xem mắt đã trúng còn nói Hàn Thành tốt thế nào.
Tô Vệ Dân hắng giọng rồi mới bảo “Đồng chí Hàn, tình hình của cậu bà mai Từ cũng đã nói đại khái với chúng tôi rồi, nói thật, chúng tôi không có ý kiến gì với con người cậu hết, cũng tôn trọng đồng chí quân nhân nhưng thân là cha mẹ cho dù có nghèo một chút, khổ một chút cũng không muốn cho con gái đi làm mẹ kế của người ta. Tuy rằng nhà chúng tôi nghèo nhưng ngược lại chưa từng để Tiếu Tiếu làm việc gì nặng nhọc. Chúng tôi cảm thấy điều kiện của cậu cũng không tồi cho nên mới đồng ý cho Tiếu Tiếu đi gặp cậu một lần.”
Hàn Thành gật đầu “Bác trai xin cứ yên tâm, bác nói cháu đều hiểu hết, tiền lương của cháu cũng không tệ nên đồng chí Tô đi theo cháu cái khác không nói nhưng cháu đảm bảo có thể cho cô ấy ăn no mặc ấm, càng không để cô ấy làm việc nặng nhọc, cháu chỉ muốn làm phiền cô ấy giúp cháu chăm hai đứa con. Con trai lớn của cháu hết năm có thể đi học, còn con trai nhỏ sắp hai tuổi quả thực phải tốn chút tâm sức.”