⬅ Trước Tiếp ➡
Cho dù suy nghĩ của Tô Tiếu Tiếu đi trước thời đại rất nhiều nhưng đây chính là đặc điểm thời đại hiện tại, đợi qua năm mới tuổi thật là hai mươi mươi bốn, tuổi mụ là hai mươi lăm, tuổi này tương đương với hơn ba mươi lăm tuổi ở thế kỷ hai mươi mốt, nếu như cô vẫn luôn ở giá vậy cho dù không xảy ra chuyện nhảy xuống giếng vì thanh niên trí thức đó thì cô cũng sẽ bị một đống nước miếng phun chết chìm.
“Đừng nói vớ vẩn ” Lý Ngọc Phụng trừng mắt nhìn cô “Có tay có chân làm sao có thể đói chết được?”
Tô Tiếu Tiếu đi qua ôm cánh tay bà ấy, cười bảo “Còn không phải vì mọi người thương con không nỡ để con làm việc nặng nhọc hay sao? Con chỉ biết đọc sách làm việc nhà, gánh một gánh lạc gánh thóc chỉ được năm mươi cân, cấy mạ trồng trọt thì con thật sự không làm được.”
Nhà họ Tô thật sự thương con gái, cha và hai anh trai như mấy ngọn núi lớn chống đỡ cả nhà, Lý Ngọc Phụng là một người giỏi giang, việc ngoài ruộng và việc trong nhà đều cáng đáng hết, làm đâu ra đấy.
Sau khi Tô Tiếu Tiếu đi học phần lớn cũng chỉ có thể giúp làm chút việc nhẹ trong khả năng, bằng không làm sao có thể có nhiều thời gian đọc sách và có thành tích tốt như vậy?
Lý Ngọc Phụng trừng phạt nhìn cô, tức giận nói “Sớm biết thế không cho con đi học nhiều năm như vậy, từ nhỏ theo mẹ ra đồng làm việc cũng không đến mức thành bà cô già.”
Con gái ở nhà chưa từng làm việc nặng nên làm sao bà ấy thật sự nỡ gả con cho nhà người khác để làm việc nặng được chứ?
Tô Tiếu Tiếu biết Lý Ngọc Phụng miệng cứng rắn nhưng tâm mềm nhũn, trước đây bà ấy một lòng muốn con gái đọc nhiều sách hơn một chút, đợi tương lai lên đại học rời khỏi nông thôn cũng không cần làm việc đồng áng nữa.
Cha mẹ như vậy thật sự rất hiếm có ở nông thôn.
Chỉ tiếc tạo hóa trêu người.
Tô Tiếu Tiếu hắng giọng, khi nói chuyện đôi mắt cong lại trông vô cùng mềm mại “Mẹ, mẹ yên tâm, bà cô già cũng có duyên phận của bà cô già, con thấy có lẽ một người làm lính cũng không tệ đâu, dù sao cứ đi xem trước đã.”
Con gái vừa làm nũng Lý Ngọc Phụng đã không còn nổi nóng được nữa, bà ấy nhìn Tô Vệ Dân “Ông nó, ý của mình thế nào?”
Tô Vệ Dân nghe xong lời phân tích của con gái, cơn giận cũng vơi đi hơn phân nửa, nghĩ ngợi cẩn thận rồi mới bảo “Tôi nghe con gái nói như vậy thấy hình như người này cũng không tính là kém cho lắm, vậy cứ đi xem người ta trước rồi nói saụ”
Tuy nói như vậy nhưng cứ nghĩ đến việc con gái và quả phụ Lưu đi xem mắt chung là ông ấy vẫn cảm thấy rất phản cảm.
Tô Chấn Trung nhìn em gái nhà mình với vẻ hơi đăm chiêu “Em gái lớn rồi phân tích vấn đề đâu ra đấy, ngày mai vẫn để anh cả đi với em đi.”
Anh ta cứ cảm thấy sau khi Tô Tiếu Tiếu nhảy xuống giếng cứu về được có chỗ nào đó khác nhưng lại không nói ra được, lẽ nào đây chính là mở mang đầu óc chăng?
Tô Tiếu Tiếu lén thở phào nhẹ nhõm, vội vàng lắc đầu “Không cần, không cần, tự em đi cũng được, xem ưng ý rồi lại nói saụ”
Cũng may người nhà họ Tô đều là người hiểu lý lẽ, lỡ như vì mặt mũi mà gả con gái cho một thanh niên nghèo rớt mồng tơi vậy cô thật sự khóc không ra nước mắt mất.

Người nhà họ Tô đều ôm theo tâm sự riêng trong lòng, cha Tô và mẹ Tô trằn trọc hơn nửa đêm vẫn chưa ngủ được, hôm sau trời vừa sáng gà trống vừa mới gáy Lý Ngọc Phụng đã mò dậy làm bữa sáng, vừa tới bảy giờ đã chạy đến phòng Tô Tiếu Tiếu gọi cô dậy.
⬅ Trước Tiếp ➡