Men Say Và Nụ Hôn
Chương 14
⬅ Trước Tiếp ➡

một trận "ùng ục".
Cô xoa xoa cái bụng đói đến xẹp lép của mình, đáng thương nhìn Mạnh Lễ "Mạnh tiên sinh, tôi chưa ăn sáng, bụng đói quá, có thể ăn trứng cuộn hành không?" Mạnh Lễ mặt không chút thay đổi nhìn về phía trước, chuyên tâm lái xe, không để ý tới Liễu Nhứ.
" Rột rột...
Rột rột..." Bụng Liễu Nhứ càng kêu rõ hơn, cô đói đến hoảng, lập tức gọi Mạnh Lễ một tiếng "Mạnh tiên sinh, tôi đói quá, muốn ăn chút gì đó." "Mạnh tiên sinh...
Mạnh tiên sinh..." Liễu Nhứ giống như một con chim sẻ ríu rít ồn ào, liên tiếp kêu vài tiếng.
Mạnh Lễ nhíu mày, áp suất quanh người giảm xuống thấp hơn, gân xanh trên huyệt thái dương mơ hồ nhảy lên, báo hiệu giá trị phẫn nộ sắp đột phá điểm tới cực hạn của anh.
"Mạnh tiên sinh, anh có nghe thấy không?
Tôi muốn ăn cái gì đó." Liễu Nhứ tăng âm lượng, cao giọng nói.
Ngón tay thon dài cầm vô lăng của Mạnh Lễ siết chặt, khớp xương đều lồi lên.
Anh nhắm mắt lại, hít sâu một hơi, lại chậm rãi thở ra.
Sau khi đè nén cơn giận dữ trong lòng, anh trầm giọng nói "Có thể ăn, ăn xong lập tức câm miệng." "Cám ơn Mạnh tiên sinh." Vừa được cho phép, Liễu Nhứ lập tức mở túi giấy lên ăn từng ngụm từng ngụm.
Mùi hành lá nồng đậm lan tràn ra trong khoang xe nhỏ hẹp, Mạnh Lễ đang lái xe nhíu mày, tay ấn một cái, lập tức hạ xuống nửa cửa sổ, để cho không khí trong lành bên ngoài rót vào.
Đối với Mạnh Lễ có bệnh sạch sẽ nghiêm trọng mà nói, anh thật sự không thể chịu đựng được trong chiếc xe yêu thích của mình tràn ngập mùi vị nặng nề như vậy.
Nhưng người phụ nữ lôi thôi này đối với trị liệu thân thể của anh có hiệu quả, anh cắn răng chịu đựng.
Ngày sau thân thể được chữa khỏi, anh nhất định phải cách xa nữ nhân ngu xuẩn lôi thôi này.
Không bao lâu, Liễu Nhứ như chết đói liền đem trứng cuộn hành ăn xong.
"Ợ..." Cô nửa nằm ở chỗ ngồi, sờ cái bụng tròn vo của mình, nấc lên một cái.
Thật no.
Cô vốn mang theo phần ăn của hai người, muốn chia cho Mạnh Lễ một ít.
Ai ngờ Mạnh Lễ không ăn, vậy cô liền phải ăn hết.
Vứt đi sẽ rất lãng phí lương thực.
Mạnh Lễ nhìn lướt qua Liễu Nhứ đang lười biếng sờ bụng, thoáng nhìn thấy vết dầu mỡ còn sót lại trên khóe miệng cô, đôi mắt đen hẹp dài lập tức lộ ra vẻ ghét bỏ.
Người phụ nữ lôi thôi không hề có hình tượng này, nếu không phải cô ta vẫn có chút tác dụng, anh thật sự muốn mở cửa ném cô ta xuống.
Hai mươi phút sau, chiếc xe dừng lại trên một bãi đất trống rộng rãi.
Liễu Nhứ xuống xe, nhìn quanh một vòng, phát hiện đối diện có một bệnh viện nam khoa, cô nhấc chân đi về phía bên kia đường.
Mạnh Lễ gọi cô lại "Liễu tiểu thư, cô muốn đi đâu vậy?" "Mạnh tiên sinh, chúng ta đi khám bác sĩ." Liễu Nhứ chỉ chỉ bệnh viện đối diện bên đường, nói "Anh xem bên cạnh còn treo biển quảng cáo này." Mạnh Lễ nhìn theo hướng cô chỉ, chỉ thấy phía trước treo một tấm biển quảng cáo phơi qua nắng gió sương đã sớm phai màu ố vàng "Trị vô sinh, liệt dương xuất tinh sớm liền đến bệnh viện XX, chính là bệnh viện thuộc về đàn ông chúng ta." Bệnh viện đối diện kia, vừa nhìn đã biết là phòng khám nhỏ tư nhân tư chất thấp kém, ko có giấy chứng nhận an toàn.
Mạnh Lễ nhướng mày nhìn Liễu Nhứ nhíu mày "Cô cảm thấy


⬅ Trước Tiếp ➡