Chương 12
Trần Kính, cúi đầu cất giấu ý cười, không nói gì.
Trần Kính lúc này mới nhận ra họ mập mờ đến nhường nào.
hltm Sự tình cấp bách, Trần Kính chỉ là muốn ngăn cản Nghê Thanh Gia ngã xuống, cũng không cân nhắc đến bàn tay quân tử gì đó.
Bây giờ, chỉ cần dùng một chút lực là anh có thể nhéo vòng eo mềm mại của cô.
Trần Kính nhìn thấy một tia sáng gợn sóng trên hàng mi dài cong vút của cô, khuôn mặt cô phản chiếu trong vầng sáng, làn da mỏng manh như được thoa một lớp phấn vàng.
Cô xinh đẹp không gì sánh được.
Trần Kính không muốn buông tay ngay lập tức.
Nghê Thanh Gia cảm nhận được sự bối rối của anh bèn ôm anh chặt hơn.
Quá gần.
Hai bộ đồng phục học sinh cọ sát vào nhau, anh ngửi thấy mùi hương dễ chịu trên người cô, lặng lẽ hít một hơi, cố gắng nhớ kỹ hương thơm đó.
Vài tiếng huýt sáo từ ngoài đường vang lên, Trần Kính như tỉnh khỏi giấc mộng, chợt hốt hoảng buông tay.
Nhưng hltm Nghê Thanh Gia không chịu, cách lớp quần áo sờ soạng vòng eo anh, cảm giác rất cứng.
Trần Kính bị ngứa, suýt chút nữa nhảy ra khỏi người cô, lắp bắp xin lỗi "Cái đó...
Xin lỗi, tớ không cố ý." Nghê Thanh Gia nhìn bộ dáng hoảng hốt của anh, chớp mắt "Cậu đã giúp tớ, tại sao lại nói xin lỗi?" "Tớ......" "Tớ mới là người nên nói xin lỗi." Nghê Thanh Gia đỡ chiếc xe lẻ loi trên mặt đất lên, "Tớ làm rơi xe của cậu, cậu kiểm tra xem có hư hỏng gì không, nếu cần sửa tớ sẽ bồi thường." Trần Kính không kiểm tra "Không cần..." "Cần, cậu về nhà kiểm tra xem, không chừng bị sứt mẻ ở đâu đó rồi." Nghê Thanh Gia kiên trì, kéo kéo ống tay áo Trần Kính, "Kỹ thuật đạp xe của tớ quá tệ, cậu nên về đi thôi." Trần Kính nhận lấy, trên ghi đông vẫn còn nhiệt độ cơ thể của cô.
Trần Kính đưa Nghê Thanh Gia đến ngã tư rồi mới cưỡi con ngựa sắt trở về nhà.
Từ nhà anh đến nhà Nghê Thanh Gia mất năm phút, nhưng lần này anh đạp xe rất nhanh, chỉ mất ba phút.
Tắm xong trở về phòng mà tim vẫn còn đập bịch bịch.
Mở cặp sách, anh thấy một bộ đề kiểm tra và một hộp giấy vuông vức.
Cô đưa trà sữa sô cô la, anh không mở mà đặt nó lên bàn, nơi anh có thể dễ dàng trông thấy nó.
Ngày hôm sau, Nghê Thanh Gia cố ý dậy sớm hơn một chút, nhưng vẫn không sớm bằng Trần Kính.
Cô vừa vào lớp, Trần Kính đã ngẩng đầu lên giống như có cảm ứng, Nghê Thanh Gia nhoẻn miệng cười, đặt cặp sách xuống đi đến căn tin.
Cô mua một túi dừa vụn và một chai sữa, lần này cô không mua gì cho Trần Kính.
Nghê Thanh Gia biết không nên phát đường mỗi ngày trong giai đoạn mập mờ, quá nhiệt tình sẽ phản tác dụng.
Cô muốn luộc Trần Kính trong nước ấm.
Nghĩ đoạn, Nghê Thanh Gia cười khúc khích nhai bánh mì, lách người vào phòng học bằng cửa saụ hltm Lắc lư hai lần mà Trần Kính cũng không nhìn cô.
Nghê Thanh Gia nuốt bánh mì trong miệng "Xe của cậu có vấn đề gì không?" Không gọi tên, chỉ đặc biệt nói với một người.
Các bạn học khác lần lượt vào lớp, cô đứng sau lưng anh không chút ngại ngùng, không hiểu sao Trần Kính cảm thấy chột dạ.
Trần Kính quay đầu lại "Không có." Anh không kiểm tra gì cả.
Nghê Thanh Gia ném túi đóng gói vào thùng rác "Ồ, vậy thì tốt." Lúc này giáo viên chủ nhiệm vừa đi vào, Nghê Thanh Gia chậm rãi trở về chỗ ngồi, làm bộ lấy sách giáo khoa ra đọc.
Chủ nhiệm không giục lớp trưởng đọc sớm mà nói về thông báo mới của nhà trường.