⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 4

không từ chối, lẳng lặng bước đi.
Văn phòng rất xa, Trần Kính bước nhanh, mới vài bước đã bỏ lại Nghê Thanh Gia tuốt đằng sau, như thể nhớ tới cái gì, anh yên lặng giảm tốc độ chờ cô.
Nghê Thanh Gia chú ý tới động tác của anh, khóe môi cong lên, thuận miệng hỏi "Bài tập hôm nay rất khó sao?" Trần Kính không quen trò chuyện như thế này với người khác, suy nghĩ một chút rồi nói "Không khó lắm." Nghê Thanh Gia nói "À", với Trần Kính thì không vấn đề, nhưng với cô thì khó như lên trời.
"Có vấn đề gì không hiểu tớ có thể hỏi cậu không?" "Có thể." Sau đó là một khoảng im lặng.
Nghê Thanh Gia không nói gì nữa, Trần Kính cũng không chủ động bắt chuyện với cô.
Nghê Thanh Gia lén liếc nhìn Trần Kính, Trần Kính nhìn thẳng đường đi, không nhìn cô một cái nào.
Không biết có phải là trò đùa dai của đám học sinh hay không, đèn trên hành lang cái bật cái tắt.
Khuôn mặt nghiêng của Trần Kính xen kẽ trong ánh sáng lập lòe.
Nghê Thanh Gia phát hiện ra sống mũi của anh rất cao, nhưng rất khó để phát hiện ra vì anh thường đeo kính.
Khác với hơi thở tri thức mạnh mẽ trên người, các đường nét trên khuôn mặt Trần Kính góc cạnh, đường quai hàm uyển chuyển, sắc sảo và rõ ràng.
Còn có cục xương nhỏ nhô ra ở cổ, lộ ra sự trẻ trung và gợi cảm.
Nghê Thanh Gia kích động nhẹ, từ nhìn trộm chuyển thành ngang nhiên nhìn chằm chằm.
Sống lưng thẳng tắp của Trần Kính thoáng cứng lại.
Bước vào văn phòng tối om, Trần Kính quen thuộc bật đèn và tìm chỗ ngồi của giáo viên dạy toán.
Nghê Thanh Gia theo vào cửa.
Trần Kính nghe thấy tiếng bước chân, anh không ngẩng đầu, đôi mắt rủ xuống tìm kiếm bài kiểm tra.
Cô đến gần từng bước.
Thấy vành tai của anh hơi ửng hồng.
Trần Kính đưa Nghê Thanh Gia một cuốn.
Ánh mắt Nghê Thanh Gia lướt qua bên tai anh, đang muốn nói gì đó, chuông tiết tự học buổi tối đột nhiên vang lên.
Trần Kính tắt đèn đóng cửa lại, lần này không đợi cô mà sải bước đi trước.
Nghê Thanh Gia nhìn chằm chằm vào bóng dáng vội vã kia, bất kể thế nào cũng cảm thấy anh đang hoảng sợ bỏ chạy.
Cô không tiếng động nở nụ cười.
Đối với những chuyện này cô không cần quan sát nhiềụ Trở lại phòng học, trước khi giáo viên đến, Nghê Thanh Gia chậm chạp lấy bút ra làm bài tập.
Xếp hạng trong lớp của Nghê Thanh Gia là từ ở giữa trở xuống, cô giỏi môn ngữ văn và tiếng Anh, nhưng toán học thì dốt đặc cán mai.
Hóa và sinh giẫm phải cứt chó mới miễn cưỡng đạt yêu cầu, còn môn vật lý quanh năm chỉ bằng một phần ba của Trần Kính.
Về phần vì sao cô chọn ban khoa học tự nhiên, đơn giản là vì cô lười và không muốn học thuộc lòng.
Nghê Thanh Gia làm một số câu hỏi cơ bản, đang định tự thưởng cho mình năm phút giải lao thì Tiết Miểu Miểu vừa vặn ném một mẩu giấy tới.
"Người chị em, cậu sẽ không thật sự để ý đến Trần Kính đấy chứ?" Tiết Miểu Miểu thấy Nghê Thanh Gia tìm Trần Kính.
Nghê Thanh Gia viết ba từ.
"Một tháng." 一个月 Ban đầu cô còn tưởng sẽ mất nhiều thời gian hơn cơ, nhưng đôi tai của Trần Kính đã nói với cô rằng, không cần.
Tiết Miểu Miểu ngạc nhiên quay đầu lại, làm động tác ôm quyền, nghĩa là Trâu bò.
Vào cuối tiết tự học buổi tối, Nghê Thanh Gia cố tình lề mề không đi.
Trần Kính là người giữ chìa khóa lớp, bởi vì anh luôn đến sớm về trể.
Mọi người trong lớp đều biết sau khi tan học Trần Kính sẽ ở lại thêm nửa giờ để tự học, nhiều


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡