Chương 13
bạc tóc, còn dượng thì mới qua một học kỳ cô không gặp mà đã thấy gương mặt đượm vẻ bi thương trông già đi cả chục tuổi, như vậy làm sao Tạ Kiều không lo cho được?
Lúc ấy, có cô bạn cùng phòng với cô làm thêm ở câu lạc bộ đã đem về một tin tức, nói là họ đang tìm gấp một cô gái bởi có vị khách ra giá cao mua ‘lần đầu tiên’.
Cô bạn này còn nói đùa, bây giờ thiếu nữ như nai tơ càng ngày càng hiếm, gã đàn ông đó đúng là điên rồi nên mới trắng trợn đòi mua trinh nữ.
Đúng là người nói vô tình người nghe hữu ý, Tạ Kiều liền gọi điện ngay cho mẹ hỏi bệnh tình của em trai.
Đầu bên kia điện thoại chỉ có tiếng khóc của mẹ, vài tiếng nấc nghẹn ngào như gặm nhấm trái tim Tạ Kiềụ Nghĩ đến em trai đáng yêu, người dượng hiền lành, cô quyết định thử một lần.
Con gái bây giờ cũng cởi mở hơn, nhiều bạn học của cô đều đã dọn ra ở chung với bạn trai, nếu lần đầu tiên của mình có thể mang đến cho em trai chút hy vọng thì có gì là không thể.
Cuối cùng, cô lắp bắp hỏi thăm trong sự hoảng sợ của cô bạn cùng phòng.
Tuy rằng cô ấy cũng biết rõ tình hình gia đình Tạ Kiều nhưng cũng không thể ngờ đến chuyện này.
Trong trường, Tạ Kiều chẳng những là người học giỏi lại cực kỳ hiểu chuyện, cũng tự kiếm tiền trả học phí, trong khi người khác bận chuyện yêu đương thì cô vẫn mải miết kiếm việc làm.
Cô ấy vẫn rất khâm phục Tạ Kiều, cuối cùng cũng đành phải giới thiệu Tạ Kiều cho má mì, sau má mì lại giới thiệu cô cho một gã đàn ông, mà gã đó vì muốn lấy lòng Phan Đông Minh nên đã hiến Tạ Kiều cho hắn.
Đương nhiên, Phan Đông Minh cực kỳ hài lòng về Tạ Kiều, người đàn ông có được của ngon, còn Tạ Kiều lấy được sáu vạn tiền bán mình.
Ai ngờ Phan Đông Minh vừa vô liêm sỉ vừa biến thái, chẳng những dùng thuốc với cô mà còn ghi hình lại toàn bộ quá trình, Tạ Kiều vì bị uy hiếp nên bất đắc dĩ phải qua lại với hắn mấy lần.
Sau này, có lẽ bởi Phan Đông Minh có quá nhiều phụ nữ nên dần dần cũng không đến tìm cô nữa rồi thành quên cô luôn.
Cũng bởi vậy mà Tạ Kiều cảm thấy thực may mắn.
Thế nhưng Phan Đông Minh vẫn chưa đưa cho cô cuốn băng kia, mà Tạ Kiều thì không hề dám dẫn xác đến Phan Đông Minh tìm cái chết, nên nghĩ thầm nếu hắn đã quên thì cũng thôi luôn.
Từ ngày mến La Hạo tới nay, lúc nào cô cũng nhớ lại, không ngừng sợ La Hạo sẽ biết chuyện đáng xấu hổ của mình.
Đôi khi nghe La Hạo nhắc tới cái tên Đông tử, cô còn nghĩ rằng chỉ là trùng tên, cũng không thể ngờ được cơn ác mộng của mình mới chỉ bắt đầụ Chuyện đã trôi qua được hai năm, nay lại bị người đàn ông lấy ra để uy hiếp, sao cô có thể không tuyệt vọng cho được.
Tạ Kiều đứng ngơ ngẩn trong phòng tắm hồi lâu khiến Phan Đông Minh bất mãn.
Hắn đứng dậy đi vào nhà tắm, rồi ôm lấy thắt lưng Tạ Kiều từ phía saụ Tạ Kiều bị hành động của hắn làm cho run lên mà Phan Đông Minh thì nhìn khuôn mặt xinh đẹp của cô qua tấm gương trong nhà tắm rồi nói “Nghĩ gì mà đến mức xuất thần vậy?” Hắn nâng mặt Tạ Kiều lên để cô nhìn mình trong gương, “Là nghĩ đến tôi hay là La Hạo?” Tạ Kiều phiền chán liền nhắm mắt lại.