⬅ Trước Tiếp ➡
Cô Tinh Ngôi sao cô độc, ý chỉ người có tài năng chói sáng như lại phải lẻ loi cô độc một mình.
Từ lúc còn nhỏ thân thể Lâm Ngọc đã không tốt, đeo túi thơm cũng che không được vị thuốc kham khổ đã xuyên vào bên trong xương cốt.
Những năm này một ngày ba bữa thuốc thêm các loại thuốc bổ, mặc dù thân thể đã được điều dưỡng tốt lên rất nhiều, nhưng so với nữ tử bình thường vẫn lộ ra nhu nhược. Eo nhỏ xương mềm, lông mày nhạt, nhìn thế nào cũng không phải bộ dáng dễ sinh nở.
Vào lúc Lâm Ngọc mười hai mười ba tuổi, thời điểm sắp bàn tới chuyện hôn gả, đã có người nghị luận trên phố rằng về sau có ai sẽ tới Lâm gia làm mai.
Thế gia đại tộc bận tâm đến chuyện thân thể này của Lâm Ngọc về sau sẽ khó được hưởng phúc con cháu, không muốn cưới nàng vào cửa làm chính thất; những gia tộc nhỏ lại không dám hy vọng xa vời leo lên dòng dõi Lâm gia, mà Lâm gia cũng quả quyết sẽ không gả con gái vào những gia đình nghèo khó để chịu khổ. Vì vậy chuyện về nhà chồng tương lai của Lâm Ngọc đã thành chuyện cho người ta đồn đoán một đoạn thời gian.
Nhưng mà khiến cho người bất ngờ chính là, lúc Lâm Ngọc vừa đầy mười bốn tuổi, mẫu thân Lý Hạc Minh đã không thể chờ đợi được đến cửa cùng mẫu thân Lâm Ngọc định ra hôn sự của Lâm Ngọc cùng Lý Hạc Minh.
Trưởng nữ Lâm Uyển của Lâm gia vào cung làm Phi, chuẩn bị nhận ân sủng của Hoàng Đế, trong triều cha và anh của Lâm Ngọc đều làm quan chức vị quan trọng. Mà Lý Hạc Minh xuất thân con nhà tướng, cha và anh đều chết trận chiến trường, Lý gia chỉ còn một con trai độc nhất là hắn.
Lúc đính hôn, Lý Hạc Minh chỉ mới mười chín tuổi đã là Thiên hộ Cẩm Y Vệ, tương lai xán lạn, với Lâm Ngọc đúng là môn đăng hộ đối, việc đính thân của hai nhà cứ thế diễn ra tốt đẹp.
Nhưng không biết là có phải vì mẫu thân Lý Hạc Minh thấy hôn nhân đại sự của Lý Hạc Minh đã định hay không, giải quyết xong tâm nguyện, chưa đến một năm, Lý mẫu đã đi theo cha và anh Lý Hạc Minh, lúc này đây trong nhà trừ hắn ra, chỉ còn lại một vị chị dâu góa bụa.
Sau đó Lý Hạc Minh để tang ba năm, được Hoàng Đế phái đi các nơi phá án, khuấy động đến quan viên các nơi hoảng loạn, tháng ba năm nay mới quay về, quay về thành Đô không lâu đã được thăng nhiệm lên Bắc Trấn Phủ Sứ. Nhưng họa phúc đi kèm, chưa được mấy ngày, Lâm gia đã tới cửa lui lại chuyện chung thân của Lâm Ngọc và hắn.
Lấy lý do là Lâm Ngọc thân thể yếu, không có phúc phận làm chính thê của Lý Hạc Minh hắn.
Lâm Uyển làm Phi trong cung, Lâm gia chính là hoàng thân quốc thích, nói Lâm Ngọc không làm được thì chính là không làm được. Lời này của Lâm gia như muốn nói rằng ngày hôm trước Lý Hạc Minh cưới Lâm Ngọc, ngày thứ hai đã muốn nạp vài nữ nhân đầu đường xó chợ không rõ lai lịch làm thiếp đến xung đột với nàng.
Lời của Lâm gia không rõ ràng, lại ảnh hưởng tới thể diện Lý Hạc Minh hắn, trên phố còn đồn đại nói là Lý Hạc Minh hắn trời sinh Cô Tinh, bằng không thì vì sao bây giờ Lý gia ngoại trừ người chị dâu vừa qua cửa lại chỉ còn một mình hắn.
Hắn khoác áo phi ngư nhúng tay vào máu huyết quan trường, một thân sát khí Diêm La khó ngăn cản, người bên ngoài đều nói là Lâm gia lo lắng Lâm Ngọc gả vào cửa phủ Lý gia không chừng chỉ còn có thể sống vài năm, cho nên mới từ hôn. Nhưng cụ thể như thế nào, chỉ có người hai nhà hiểu rõ tình hình.
Chỉ là Lâm Ngọc cùng Lý Hạc Minh gặp nhau, dù sao vẫn tránh không được một hồi lúng túng.
Không khí trầm mặc lan tràn trên con phố này, Trạch Lan với Văn Trúc nhìn nhau, đều là một bộ thần sắc khó tả.
Lâm Ngọc đối mặt với Lý Hạc Minh một lát, cuối cùng vẫn là nàng cúi đầu xuống trước, rủ lông mày xuống nhẹ nhàng nói một tiếng "Lý đại nhân."
Lâm Ngọc ít đi ra ngoài, hôm nay là sau khi Lý Hạc Minh hồi kinh nàng lần đầu tiên đối mặt với hắn, cảm thấy quanh hơi thở sát phạt trên người hắn quá nặng, làm cho nàng hô hấp không thuận.
nàng nói khẽ "Ngựa của ta nhát gan, không dám qua đường này, làm phiền Lý đại nhân gọi thủ hạ của ngài dắt ngựa ra xa một chút, chừa đường đi."
hắn, Lý Hạc Minh nhìn chằm chằm vào mặt mày buông xuống của nàng một hồi lâu, sau đó mới đưa tay với một gã Cẩm Y Vệ cũng đang ngồi trên ngựa như hắn nói "Hà Tam, dọn đường."
Thanh âm hắn trầm mà lạnh, Lâm Ngọc ngồi ổn định, thế nhưng nam nhân tên gọi Hà Tam sau khi nghe xong lại run lên trong lòng, rất nhanh liếc Lý Hạc Minh, oán thầm nói Ai gây hắn vậy?
Nhưng mà Hà Tam cũng chỉ dám đoán mò trong lòng, động tác của hắn cực kỳ nhanh trở mình xuống ngựa, dắt dây cương của hơn mười con ngựa, trong chốc lát đã dọn xong.
Hắn đứng ở một bên kia đường, giương giọng nói với Lâm Ngọc "Tốt rồi, đường đã được dọn, xin mời Lâm tiểu thư."
Lâm Ngọc khẽ gật đầu, nhẹ nhàng lộ ra một nụ cười "Đa tạ."
Nàng đưa tay đang muốn quay cửa xe lên, nhưng chợt nghe "Roẹt" một tiếng, Lý Hạc Minh đúng là đã xoay ngược chuôi đao đưa về phía trước, một mực chặn đứng cửa sổ xe.
Lâm Ngọc khẽ giật mình, ngẩng đầu nhìn hắn. Hắn ngồi ở trên ngựa, tay cầm vỏ đao, chuôi đao xéo xuống đỡ cửa sổ. Nếu Lâm Ngọc nới lỏng cửa sổ xe, đao sẽ trực tiếp rơi vào trong xe ngựa nàng, vì vậy tay nắm cửa sổ xe của nàng đành phải bất động.
Nàng nhẹ chau mày lại "Lý đại nhân cái này là ý gì?"
Lý Hạc Minh nhìn chằm chằm vào mắt của nàng "Không có gì khác muốn nói sao?"
Lâm Ngọc nghe ngữ khí của hắn không tốt, phản ứng đầu tiên chính là cho rằng hắn tìm nàng gây phiền toái vì lúc trước nàng từ hôn với hắn. Từ hôn cũng không phải là việc nhỏ, vô luận là ai ai, người ngoài nhìn vào, Lâm gia nàng cũng đã bôi bác mặt mũi của hắn.
Nhưng Lâm Ngọc cảm thấy người khác nghĩ như thế nào là chuyện của người khác, trong toàn bộ câu chuyện Lý Hạc Minh hắn là người rõ ràng nhất, hẳn không nên không có mặt mũi vì chuyện này mà gây phiền toái cho nàng.
Vì vậy sau nửa ngày Lâm Ngọc nhìn hắn, mới kịp phản ứng, lại cúi đầu nói với hắn "Đa tạ Lý đại nhân nhường đường."
Chỉ là trên khuôn mặt đó đã không còn ý cười như khi nói chuyện với Hà Tam.
Lời cảm ơn của nàng không chân thành, cũng không thấy Lý Hạc Minh vui vẻ hơn vài phần. Cẩm Y Vệ lục soát xong nối đuôi nhau mà ra từ trong vương phủ, Lý Hạc Minh thấy vậy, ánh mắt dịch chuyển khỏi cánh môi nhấp nhẹ của Lâm Ngọc, mặt lạnh không nói tiếng nào thu hồi đao, hai chân thúc vào bụng ngựa "Quay về Chiếu Ngục "
Cẩm Y Vệ nhao nhao lên ngựa, áp tải Vương Thường Trung nghênh ngang rời đi, bùn đất bay lên tung tóe vào xe ngựa, Lâm Ngọc nhíu mày, thầm nghĩ Lúc trước không nên định việc hôn nhân này.
⬅ Trước Tiếp ➡