⬅ Trước Tiếp ➡

“Dư Dư, độ nhận diện của em ngày một tăng. Chỗ ở này của em an ninh kém như vậy, e là về lâu về dài sẽ không thỏa. Hay là em…”
“Sống đâu quen đó. Yên tâm, em tự mình lo liệu được.” Cô khẽ cong môi cười “Em vào nhà trước đây, anh về nhà cẩn thận.”
“… Ừm, vào nhà cẩn thận.” Giang Vũ nhẹ giọng đáp lại. Nhìn bóng lưng bé nhỏ khuất dần trong con hẻm, nụ cười trên môi anh cũng dần mờ nhạt đi không ít.
Anh ngả lưng ra ghế, mệt mỏi ra hiệu người kia “Lái đi.”
Lục Hiểu Dư đi vào nhà, thấy trước cửa nhà mình có đặt một bó hoa tulip, khiến hai hàng lông mày cô không khỏi nhăn nhúm lại. Là ai đã đặt ở đây? Cầm bó hoa lên tay, phát hiện ra bên trong có một tấm thiệp nhỏ. Lục Dư Hiểu cầm tấm thiệp lên tay, đọc xong dòng chữ kia, toàn thân cô run rẩy lên từng đợt.
Chúc mừng diễn viên Lục, không biết cô đã chuẩn bị cho lần gặp thứ hai chưa?
Lục Hiểu Dư ném bó hoa kia xuống đất, hoảng loạn mở cửa đi vào bên trong nhà.
Cô ngồi thụp xuống đất, một tay ôm bụng một tay bấu vào nơi ngực trái. Người đàn ông đó, là người đàn ông đó?
Sống lưng cô lạnh toát, mặt mày cũng dần trở nên tái nhợt. Viễn cảnh hai năm trước lần lượt ùa về trong tâm trí, khiến bụng dưới cô quặn thắt lại từng cơn, đến thở cũng nặng nề khó nhọc.
Cô tưởng rằng hắn sớm đã chán ghét cô rồi, vậy nên hai năm qua mới không tìm đến mình gây náo loạn. Nhưng xem ra cô sai rồi, thật sự đã sai rồi.
============================================================
Tống Ngụy ngồi trong văn phòng quyền lực nhất Hoành Dực, thong dong nhìn vào tập hồ sơ trên bàn. Trong tập hồ sơ này ghi đầy đủ thông tin con mèo nhỏ của hắn, Lục Hiểu Dư 22 tuổi, nghề nghiệp người mẫu diễn viên. Là gương mặt tiêu biểu của một vài nhãn hàng có tiếng trong nước, chưa từng đóng vai chính nhưng vai phụ của cô rất được lòng người hâm mộ. Thành tựu tuy không có nhiều, nhưng với một diễn viên trẻ như cô, cũng coi là tài giỏi rồi.
“Cổ phiếu của Hoa Đại đang tăng, ngài thật sự muốn mua sao?”
“Tuy không phải là công ty lớn nhưng Hoa Đại lại đang là công ty giải trí hot nhất ở thời điểm hiện tại. Chưa kể còn sở hữu số lượng nghệ sĩ có độ nhận diện cao. So với những công ty thuộc top đầu làng giải trí, vẫn chưa đáng là bao.” Hắn lạnh giọng “Tôi nói vậy, cậu hiểu ý tôi chứ?”
Hạ Đồng gật đầu “Lấy lùi làm tiến, lấy lỗ bù lời.”
Hắn không nói gì, điềm đạm nhìn vào tấm hình bên trong tập hồ sơ. Hai năm trước đem cô ra từ phiên chợ đen, mặt mũi ra sao hắn còn chưa kịp nhìn rõ. Duy chỉ có đôi mắt long lanh biết nói này là khiến hắn nhớ mãi không quên.
Quả nhiên đúng với những gì hắn nghĩ, người sở hữu một đôi mắt đẹp, ắt hẳn sẽ là đại mỹ nhân.
Ngón trỏ nam nhân gõ gõ lên mặt bàn vài cái, trầm giọng “Nghe nói bên N&T đang tìm gương mặt đại diện cho bộ sưu tập sắp ra mắt. Vậy chọn Lục Hiểu Dư làm đại diện đi.”
“Vâng.”
“Còn nữa.”
Hạ Đồng quay lại nhìn hắn “Tống tổng, có gì dặn dò?”
“Cắt bớt tài nguyên không đáng có, giữ lại vài dự án triển vọng.”
“Vâng.”

Kể từ sau buổi lễ trao giải, Lục Hiểu Dư càng có thêm nhiều hợp đồng thương mại. Vốn dĩ cô không muốn dấn thân vào giới giải trí, nhưng vì lần đó cô phẫu thuật phá bỏ phôi thai, đều một tay Giang Vũ chi trả.


⬅ Trước Tiếp ➡