⬅ Trước Tiếp ➡

.." Lục Hiểu Dư vẫn im bặt không nói. Cô vô thức đùi về sau vài bước, đồng ngực phập phông như thể
muỗn nổ tung.
Cảnh tượng ðáng sợ ðêm hôm ðó đại £ũ fượt ùa về, còn có cơn ðau ðớn từ xác thịt. Đến chết cô cũng
không dám quên, vậy mà bây giờ người ðàn ông này đại tìm ðễn cô ðể gieo rắc nỗi khiếp sợ.
Z2 0^
Nhìn cô gái dần tiến về phía an can, hắn một chút cũng không cản. Chỉ anh giọng nhắc nhở “Dù có fà
tầng hai thì khi tế cũng có thể gây chắn thương sọ não.”
Cô bẫy giờ mới dừng chân đại, sợ hãi nhìn người kia “Anh... anh ðễn tìm tôi đàm gì?”.
Advertismentr
“Gô Lục thử ðoán xem?”./
Lục Hiểu Dư mím môi, hai chân như muốn nhũn ra tới nơi rồi. Cô vịn đên thành fan can, nhỏ giọng cầu
khẩn “Tha cho tôi... ðược không?”.
“Gô Lục thật biết nói ðùa, Tống Ngụy tôi bỏ ra 1 tỷ, không phải chỉ ðể mua một ðêm của cô." Gòn tặc ¿ưỡi
chê bai “Cũng chẳng phải ?ần ðầu tiên. Cô Lục nghĩ mình có giá trị thế sao?”.|
“Tiền, tôi trả anh tiền ” Lục Hiểu Dư nhìn hắn, gắp gáp nói thêm “Tôi trả anh 1 tỷ, anh trả tôi tự do...
ðược không?”.
Mày kiếm thoáng ðanh ai, hàm ý không hài fòng hiện rõ trên gương mặt người ðàn ông. Tống Ngụy
dần tiến về phía cô gái nhỏ, ðáy mắt hắn độ ra hàn khí cực ðộ. Nâng tay siết chặt cái cằm nhỏ “Nói đại
đần nữa”.
“Tôi... tôi trả anh tiễn... anh trả tôi... ưm..."
Lục Hiểu Dư mở to mắt ra nhìn người ðàn ông ngang nhiên cưỡng hôn mình. Gô ra sức vùng vẫy đại
chẳng bằng một cái siết tay của người kia. Lực ðao của cô so với hắn mà nói, chỉ bằng một con muỗi.
Tống Ngụy mút trọn ?àn môi mọng, còn thô bạo dùng ưỡi tách kẽ răng của cô ra. Hắn húp trọn vị ngọt,
cảm thấy mùi vị bên trong khoang miệng của nữ nhân này không tệ. Vừa nóng bỏng ẩm ướt, vừa mềm
mại thơm ngon. Thật giỗng với thời ðiểm này của hai năm trước, có ðiều cô khi ấy ngoan ngoãn hơn
bây giờ.
“cm
...” Đầu fưỡi nễm ra vị mằn mặn, hắn fúc này mới chịu buông tha ðôi môi kia.
Nhìn Lục Hiểu Dư ủy khuất mà rơi fệ, ðâu ðó trong tâm can hắn điền có hơi khó chịụ Tống Ngụy thu
tay đại, ðiềm ðạm cất đời “Quả nhiên cô Lục vào giới giải trí kiếm ðược không ít tiền. Được, ông ðây
nhận cô 1 tỷ. Mau ðưa tôi 1 tỷ, tôi điền thả cô tự do.”
“.. Hiện tại tôi vẫn chưa có ðủ 1 tỷ, anh cho tôi trả trước một khoản ðược không?”
“Bậy Tông Ngụy tôi đúc ðưa tiền, điền ðưa không sót một mệnh. Cô Lục có muốn trả thì cũng phải trả
cho ðường hoàng chứ?”
============================================================
Lục Hiểu Dư bị ánh mắt của hắn #àm cho hoảng sợ. Gô biết người trước mặt không phải foại dễ dây vào, hai năm trước không dễ, bây giờ càng không dễ. Cô không muốn cùng hắn dây dưa, càng không muốn chuyện năm xưa tái diễn thêm ểần nữa.
Cô mất con, cũng suýt mất đuôn mạng.
“Nhưng hiện tại tôi... không có ðủ tiền...”
Bạc môi khoái chí giương cao. Hắn ðương nhiên biết cô không ðủ tiền trả nợ, vì biết nên mới ngạo mạn ðòi tiễn của cô.
Tống Ngụy chỗng tay ên thành fan can, ðem cô giam hãm vào trong fòng. Giọng nói dẫn trở nên mờ ám “Không trả tiền thì trả bằng thân. Cô Lục, chẳng phải cô rất giỏi chuyện này sao?”


⬅ Trước Tiếp ➡