Chính thê của Giang Kiến Tiến là Cao thị, con gái của Thiếu khanh Cao Hồng ở Quang Lộc Tự, nổi tiếng hiền lương thục đức. Nhưng không ngờ lại làm chuyện gian dâm với người khác đến mức bị phát hiện.
Giang Kiến Tiến kết hôn nhiều năm, dù có nạp thêm mấy thiếp nhưng vẫn không có con nối dõi. Hằng ca là đứa con trai duy nhất, lão thái thái tất nhiên rất vui mừng.
Chỉ có điều, đứa cháu trai duy nhất mà bà yêu quý lại không phải huyết thống của dòng họ Giang.
Nghĩ đến đây, Giang Chiêu Vinh bỗng dưng cảm thấy một niềm vui khó tả trong lòng.
Không hiểu vì sao, dù rõ ràng ông là người tốt nhất trong số các huynh đệ,cũng rất kính trọng lão thái thái, nhưng bà vẫn dần dần xa lánh ông. Các con của ông cũng không được lão thái thái yêu thương, ngay cả Tống Thời Vi là con nuôi cũng được gọi bà bằng "tổ mẫú, còn con cái ruột của ông chỉ được gọi bằng "lão thái thái"...
Ánh mắt Giang Chiêu Vinh khẽ nhúc nhích, xem nhẹ cảm xúc khác lạ trong lòng, chờ lão thái thái mắng để ông bênh vực hai con gái.
Quả nhiên, nhìn đứa bé mập mạp khóc nức nở, lão thái thái đau lòng tột cùng, liền mắng ngay Giang Tố Lan và Giang Trĩ Ngư.
"Các con quản lý nô tỳ trong sân thế nào vậy? Hằng ca muốn trèo lên thì không ngăn sao? Nó còn nhỏ không hiểu chuyện, Các con cũng không hiểu nốt sao?"
Giang Tố Lan đã quen với thái độ thiên vị này của lão thái thái, nghe vậy cúi đầu kính cẩn đáp "Lão thái thái dạy đúng rồi."
Lão thái thái gật đầu, ánh mắt dừng lại trên người Giang Trĩ Ngư đang im lặng bên cạnh. Bà nghe nói chính là Giang Trĩ Ngư không cho phép ngăn cản Hằng ca.
Đối với cháu gái gây mất thể diện cho tướng phủ này, lão thái thái càng không có vẻ mặt tốt "Quả nhiên là cánh lớn bay không xa, chưa ra khỏi cửa đã có ý hại người rồi, ta xem nếu gả đi thì chưa đầy một năm đã bị đuổi về nhà rồi."
Lời này đối với một cô nương thì giống như là một con dao đâm vào tâm can, Giang Chiêu Vinh đổi sắc mặt, Giang Tố Lan cũng kinh ngạc nhìn lão thái thái. Chỉ có đứa bé mập mạp kia là vui vẻ, trộm làm một cái mặt quỷ cho Giang Trĩ Ngư.
Nói thẳng ra, lời của lão thái thái không hề công kích Giang Trĩ Ngư chút nào. Điều khiến Giang Trĩ Ngư thắc mắc là tại sao lại có người thích được gọi bằng "lão thái thái" chứ?
Xưng hô càng trẻ càng tốt chứ như này là hy vọng mình chạy nhanh xuống mồ luôn à?
Giang Tố Lan "..."
Không được, phải nhịn cười, bây giờ không phải lúc cười đâu
Giang Chiêu Vinh không đồng ý, liếc nhìn Giang Trĩ Ngư một Cái, cũng không nhịn được, xoay người lấy tay che miệng.
Không khí trong phòng lập tức trở nên quái dị.
Giang Chiêu Vinh ho nhẹ một tiếng, ngừng cười, nghiêm túc nói "Nương, dù sao Trĩ Ngư cũng là cháu gái của người, sao người có thể nói như vậy được?"
Giang lão thái thái cười lạnh một tiếng "Ta không có đứa cháu gái vô liêm sỉ như vậy."
Mắng nàng? Giang Trĩ Ngư chuyển mắt, làm trò trước mặt Giang Chiêu Vinh, nàng không thể trực tiếp làm gì với Giang lão thái thái, nhưng mà...
Nàng nằm trên mặt đất giãy dụa, bắt đầu vặn vẹo, rên ɾỉ bò trườn...
Oa, thật sảng khoái, đây là phát điên sao? Thoải mái
Không được, ta phải nghĩ Cách càng ấn tượng hơn, dọa chết bọn họ
Giang Chiêu Vinh "..."