"Ngọc quý dưỡng người, viên ngọc này rất hợp với nàng, thân thể nàng chắc chắn cũng sẽ dần khỏe lại."
Mới mẻ ghê, kiếp này đầu thai, thân thể chắc phải bổng lắm
Trĩ ngư cười thầm.
Nàng cúi chào, nụ cười có phần xa cách "Đa tạ sự quan tâm của điện hạ."
Tiêu Tư Viễn không nghi ngờ gì, tiếp tục nói "Đợi cuộc săn kết thúc, ta sẽ đi cầu phụ hoàng ban hôn, ta muốn cưới hỏi long trọng, hứa với nàng mười dặm hồng trang, sau này, nàng sẽ là chính phi của ta, là người mà nữ tử trong thiên hạ đều ngưỡng mộ."
Giang Trĩ Ngư đứng bên cạnh nghe mà da đầu tê dại.
Mặt dày ghê, lấy ngươi thì thành người nữ tử trong thiên hạ ngưỡng mộ nhất á? Xạo ke, tin thế nào được Với lại, nếu không có ta, tỷ tỷ tối nay đi một mạch là hương tiêu ngọc vẫn rồi, còn cầu hôn cái gì, hứ
Tỷ tỷ cái bánh này nó to nó tròn, ai ăn người đó ngốc
Vốn dĩ tâm trạng sợ hãi bệnh thương hàn đều bị muội muội làm cho tan biến.
Nàng nghe tiếng tim đập hoạt bát của muội muội, thậm chí còn muốn bật cười.
Lại nhìn chàng thiếu niên trước mặt dường như đang tỏ tình sâu đậm với mình nhưng chỉ thấy đầy sự giả dối.
Nàng và Ngũ hoàng tử quen biết từ nhỏ, thanh mai trúc mã, hai đứa trẻ vô tư, mối quan hệ sớm đã ai ai cũng biết.
Chỉ là thiếu mảnh giấy ban hôn mà thôi.
Mỗi lần nàng nhắc đến, Tiêu Tư Viễn luôn lấy đủ lý do qua loa cho xong, giờ đây tận tai nghe hắn nói ra, lại là khi hắn xác định mình không sống qua đêm nay.
Mỉa mai làm sao
Hai người họ đối diện nhau, không ai để ý thấy ngón tay Giang Trĩ Ngư khẽ động đậy.
Giang Tố Lan miễn cưỡng nở nụ cười "Tất nhiên ta tin tưởng điện hạ... Đúng rồi, Thánh thượng và chư vị đại nhân chắc sắp trở về rồi, điện hạ mau đi thôi."
Tiêu Tư Viễn có cảm giác nàng hơi kỳ lạ, nhưng thấy nàng mỉm cười kiều mị, lại tựa như bình thường không khác, liền nhẹ giọng đáp lại "Được".
Đi được vài bước, hắn đột nhiên quay người lại "Viên ngọc bội này..."
Đôi mắt Giang Tố Lan sáng lên, tim đập nhanh hơn vài phần.
"Viên ngọc bội này nàng nhớ phải luôn mang bên mình, đừng để lộ ra trước mặt người khác."
Ánh mắt Giang Tố Lan lập tức ảm đạm xuống, rốt cuộc là nàng còn đang mong đợi điều gì chứ?
Nàng hơi cúi người, gửi gắm mười mấy năm chờ đợi và tình cảm vào cách lễ này "Điện hạ, đi thong thả."
Sau khi hắn đi rồi, Giang Trĩ Ngư nhìn sắc mặt trắng bệch của Giang Tố Lan, không nhịn được trợn trắng mắt "Tình yêu của hắn dành cho tỷ giống như bọt bia trên ly, nhìn thì hoành tráng, nhưng uống một ngụm toàn là không khí. Hiểu chưa?"
Giang Tố Lan không hiểu, nàng ngơ ngác lắc đầu "Bia là cái gì?"
Giang Trĩ Ngư "..."
Mới vừa xuyên không tới, chưa kịp thích ứng.
"Cái đó không quan trọng, dù sao tỷ hiểu ý là được rồi, tất cả những gì hắn dành cho tỷ chỉ là trò đùa thôi."
Quá rõ ràng Giang Tố Lan ôm ngực, nàng không biết cảm giác này còn có thể dùng một từ khác thay thế đau lòng
Giang Trĩ Ngư "Hơn nữa, hai cái đùi ếch khó kiếm, chứ mấy thằng đàn ông ba chân chẳng phải ở đâu cũng có sao?"
Ba chân ư?
Lúc đầu Giang Tố Lan không hiểu, nghĩ lại một chút, trong đầu lập tức "Ầm" một tiếng, mặt đỏ như quả cà chua.