⬅ Trước Tiếp ➡

cầm bút đặt trước tờ giấy vẽ, ánh mắt cô lướt dọc từ cằm Lục Tễ xuống, từng chút một.
Cả người Lục Tễ cứng đờ như không phải của chính mình.
Anh không thể phớt lờ sự hiện diện của Ôn Thư.
Ánh mắt của cô dường như có hình hài cụ thể, như thể thực sự đang lướt trên làn da của anh.
Lúc này, Lục Tễ cảm thấy vô cùng may mắn vì sáng sớm trước khi ra ngoài đã kịp “giải quyết” một lần trong nhà vệ sinh.
Nếu không, có lẽ anh đã không thể kiềm chế nổi mà cương cứng ngay tại chỗ.
Buổi học này đối với Lục Tễ thật sự là một sự tra tấn tột độ.
Anh hoàn toàn không dám đối diện với ánh mắt của Ôn Thư, chỉ biết cúi gằm xuống, cố gắng kiềm chế dục vọng đang sôi sục trong lòng.
Rõ ràng người trần truồng là anh, nhưng người đang dục hỏa khó nhịn cũng chính là anh.
Cuối cùng cũng đến giờ tan học, Lục Tễ gần như vắt chân lên cổ mặc áo vào.
Vừa định rời khỏi lớp thì Ôn Thư bất chợt lên tiếng gọi anh lại.
“Lục Tễ.” Giọng Ôn Thư rất nhẹ nhàng, cô nói chuyện luôn chậm rãi, tựa như dòng suối trong vắt chảy lững lờ.
Dịu dàng, nhưng lại đầy sức hút.
Đôi chân Lục Tễ vừa định bước đi đã không tự chủ mà thu về.
Lúc này, trong lớp đã vắng đi nhiều người, chỉ còn lại lèo tèo vài ba người vẫn đang thu dọn đồ đạc.
Lục Tễ cứng đờ người quay đầu lại, anh thấy Ôn Thư đang tiến về phía mình.
Cô càng bước đến gần, cho đến khi chỉ cần cô giơ tay lên là có thể chạm vào anh.
“Ôn Thư emnan” Giọng Lục Tễ chợt nghẹn lại.
Bàn tay Ôn Thư đặt lên vai anh, vuốt ve qua lớp vải mỏng manh.
Những ngón tay cô như có điện, nơi nào cô chạm vào là nơi đó bắt đầu nóng ran.
Gần như cùng lúc đó, anh lại cương cứng.
“Quần áo anh dính màu rồi, có thể sẽ khó giặt sạch đấy.” Ôn Thư vừa nói vừa nhẹ nhàng dời những ngón tay đang đặt trên người Lục Tễ.
“Không sao đâụ” Giọng Lục Tễ đã khàn đặc.
Anh chỉ đành cố kéo chiếc áo thun xuống thấp hơn, hòng che đi phần đang cộm lên giữa hai chân.
“Dù sao anh cũng là vì làm mẫu cho bọn tôi mà bị dính bẩn.
Nếu anh giặt không ra thì có thể tìm tôi giúp.” Ôn Thư nhẹ nhàng nói.
Câu nói trong giấc mơ ảo tưởng nan “Anh có cần tôi giúp không?” nan lại một lần nữa vang lên.
Lục Tễ chợt ngẩng phắt đầu lên.
Ôn Thư đang nhìn anh, đôi mắt trong veo như nước hồ thu khẽ chớp.
Lục Tễ nhìn thấy, ngay phía dưới con ngươi của cô, có một nốt ruồi nhỏ màu đỏ.
Đó không phải là mơ.
Trong khoảnh khắc như điện xẹt, Lục Tễ đột nhiên nhận ra.
“Ôn Thư nan Lục Tễ cậu cũng ở đây à ” Giang Nhất Hoài vừa đến đón Ôn Thư thì hai mắt đã sáng rỡ khi thấy Lục Tễ, giọng nói cũng tràn đầy vẻ vui mừng.
Lục Tễ đang định hỏi Ôn Thư để xác nhận thì bị ngắt lời, anh đành tạm thời nén lại nghi vấn trong lòng.
“Vừa hay tôi đến đón Ôn Thư, chúng ta cùng nhau về nhé ” Giang Nhất Hoài mời.
Để duy trì hình tượng bạn trai tốt, Giang Nhất Hoài thường xuyên đến đón Ôn Thư.
Thật ra, trước khi Ôn Thư phát hiện ra bí mật của Giang Nhất Hoài, cô vẫn luôn nghĩ mình thật may mắn.
Bạn trai cô chưa bao giờ động chạm lung tung, đối xử với cô rất tôn trọng, tình cảm sau hai năm cũng không hề thay đổi, vẫn như thuở


⬅ Trước Tiếp ➡