⬅ Trước Tiếp ➡
Trần Tử Phàm nâng cằm lên, lưu loát vượt qua mấy cái bàn đến chỗ bàn học của Thẩm Vu Quy, cúi người xuống, từ trên cao nhìn xuống cô “Chỉ Lan thiện lương, không so đo với cô, nhưng tôi chính là không quen nhìn dáng vẻ này của cô Hơn nữa cô cầm số tiền này không bỏng tay à?”
Thẩm Vu Quy ??
Rõ ràng có đường, tên gia hỏa này lại nhảy qua bàn, bây giờ còn có giọng điệu này, làm sao lại có thể vô sỉ như thế?
Cô trầm mặc một chút, gương mặt vẫn nghiêm túc như cũ “Chờ tôi rút tiền mặt, tôi sẽ nói cho anh biết có bỏng tay hay không.”
Trần Tử Phàm ….
Anh ta nhìn về phía cô gái trước mặt, anh ta nhớ trước kia người này cũng không dám liếc nhìn mình một chút, cho dù là trong phòng học cũng giống như không khí, không chút thu hút. Nếu như anh ta nói với cô, cô cũng hoảng sợ chạy đi, xưa nay không dám đối đáp về, khiến anh ta chỉ cảm thấy như đánh vào bông.
Trần Tử Phàm nổi giận, nghiêng người về phía trước, nhỏ giọng nói “Tôi nói này người quái dị, cô thật sự cho rằng cô bò lên giường anh họ tôi liền bay lên làm phượng hoàng? Cô cũng dám nói chuyện với tôi như thế?”
Thẩm Vu Quy sững sờ “Anh họ?”
“Cô giả bộ cái gì? Cô cho rằng mấy ngày hôm nay cô ở đâu, làm gì, tôi không biết sao? Anh họ tôi là tổng giám đốc của tập đoàn Phí thị, không có khả năng coi trọng đứa con riêng như cô, càng sẽ không đính hôn với cô Cô đừng có mà si tâm vọng tưởng.”
Thẩm Vu Quy giật mình.
Nói một lúc, hóa ra tên gia hỏa này là em họ Phí Nam Thành? Nhìn gần quả thật có hai phần giống Phí Nam Thành.
Cô hơi nhếch môi, bỗng nhiên nhìn về người đang đứng cạnh hai người để chờ giễu, chậm rãi nói “Ai nói tôi là con riêng?”
Trong nháy mắt Trần Tử Phàm sửng sốt “Cô có ý gì?”
Trong nháy mắt, Thẩm Chỉ Lan hoảng hồn.
Trước kia người phụ nữ xấu xí này bị người ta mắng là con riêng, cho tới bây giờ cũng không giám giải thích, hiện tại quả nhiên là trèo lên giường Phí tiên sinh, lá gan đều lớn rồi sao
Lễ vật đính ước của họ
Lúc đầu Thẩm Chỉ Lan dự định để Trần Tử Phàm thay mình giáo huấn người phụ nữ xấu xí này, nhưng nghe đến đây, cô ta hoảng hốt đi lên một bước, kéo ống tay áo của Trần Tử Phàm, nói sang chuyện khác “Anh Tử Phàm, nói gì thì nói, cô ta cũng là con gái của cha em, anh đừng nói nữa…”
Thẩm Vu Quy thì nhân cơ hội cầm túi của mình đi thẳng ra ngoài.
Chuyện con gái riêng không phải là chuyện một hai câu là có thể nói rõ, Thẩm Chỉ Lan gây dựng lâu như thế, nếu cô nói ra chỉ sợ mọi người sẽ cho rằng cô nói dối, cô phải nghĩ cách cải chính cho chị.
Vừa đi ra khỏi phòng học, di động của cô đột nhiên vang lên.
Thẩm Vu Quy nghe máy, đầu dây bên kia truyền đến một giọng nói xa lạ “Xin hỏi cô là Thẩm tiểu thư sao? Tôi ở tập đoàn Phí thị, xin hỏi chiều nay cô có thời gian đến đây không?”
Tập đoàn Phí thị?
Trong nháy mắt, ánh mắt Thẩm Vu Quy sáng lên, là Phí Nam Thành tìm cô? Chẳng lẽ là muốn nói chuyện đính hôn?
Cô lập tức trả lời “Có Tôi nhất định đến ”
Cúp điện thoại, Thẩm Vu Quy hưng phấn, lại nghĩ đến chuyện trúng xổ số hôm nay, xem ra vận rủi của cô quả thật đã đi, vận may sắp đến rồi
Phí Nam Thành cũng bắt đầu tìm cô rồi
Đang suy nghĩ, cô cảm thấy dưới chân mềm nhũn.
Thẩm Vu Quy cứng đờ, chậm rãi cúi đầu, đã thấy dưới chân mình là một bãi cứt chó
Thẩm Vu Quy???
Đã nói chuyển vận rồi mà
…………….
Trung tâm thành phố S tấc đất tấc vàng , cao ốc tập đoàn Phí thị sừng sững chọc trời, đứng ở tầng cao nhất có thể quan sát toàn thành phố.
Văn phòng tầng cao nhất.
Phí Nam Thành ngồi trên sofa, lông mày nhíu chặt.
Trợ lý riêng của anh đang báo cáo “Tổng giám đốc Phí, chúng tôi đã điều tra xong, Thẩm tiểu thư quả thật là từ khi sinh ra liền có bớt, bởi vì vết bớt này ở xung quanh mắt, làm giải phẫu rất dễ bị mù cho nên không có làm giải phẫụ”
“Hơn nữa khoảng thời gian sáu năm trước mà anh nói, Thẩm tiểu thư vẫn luôn học ở thành phố S, chúng tôi đã hỏi giáo viên lúc đó, cô ấy không có nghỉ học.”
“Chúng tôi cũng đã điều tra qua, trong số người có thân thích của Thẩm tiểu thư, cũng không có cô gái nào tuổi tác như anh nói…”
Phí Nam Thành nghe xong báo cáo, trong lòng càng lúc càng lạnh.
Lớn lên giống, chỉ là trùng hợp.
Nhất định là do anh quá nhớ cô ấy, cho nên mới nhiều lần nhận nhầm người phụ nữ kia là cô ấy.
Anh ta cúi đầu, từ trong túi lấy ra một cái nhẫn, mặt trên có một trái tim bằng đá quý màu đỏ, kiểu dáng đẹp mắt, nhưng chỉ có anh biết, màu đỏ này là đèn cảm ứng.
Đầu ngón tay anh vuốt ve chiếc nhẫn, vẻ mặt trở nên nhu hòa.
Năm đó bọn họ bận rộn một ngày, mới làm được hai cái tinh xảo như thế.
Cô ấy đưa một cái cho anh “Chiếc nhẫn này có thể cảm ứng trong phạm vi 1000 mét, anh nhớ em liền ấn vào đây một cái, chiếc nhẫn của em sẽ kêu tích tích, đèn cảm ứng cũng sáng lên, em nhớ anh cũng sẽ làm như thế ”
Cô gái nói xong liền nghiêng đầu, mang theo dáng vẻ kiêu căng nói “Anh phải luôn nhớ em, nếu như đèn cảm ứng một ngày không sáng năm lần, em sẽ tức giận ”
Nghĩ tới đây, Phí Nam Thành cầm nhẫn, ở bên cạnh tìm được một chiếc nút nhỏ.
Ngón tay anh ấn vào đó.
Một lần, hai lần, ba lần, bốn lần, năm lần….
Anh nhớ em lắm, nhưng mà em đang ở đâu?
………………
“Tích tích tích.”
Âm thanh vang lên, Thẩm Vu Quy vừa đúng lúc bước vào cửa tập đoàn Phí thị.
Nghe thấy âm thanh này, tim cô siết chặt, trong nháy mắt, cả người cũng đứng cờ.
Thời gian như dừng lại, cô vô thức nhìn xung quanh tìm kiếm người đã chôn sâu trong trí nhớ của cô….
⬅ Trước Tiếp ➡