⬅ Trước Tiếp ➡
Sở Đình cùng Dương Vũ đi qua ngồi xuống ghế dài, cô cũng không biết nên nói cái gì, chỉ có thể ngậm miệng trên mặt mang theo ý cười nhẹ nhàng, đây là biểu tình nhất quán khi cô không biết nên nói cái gì, vừa không cần nói chuyện lại biểu hiện ra sự thân mật của bản thân.
"Không phải đến đây rồi sao, ăn cơm đi, ăn cơm đi, con sớm đói bụng rồi." Dương Vũ nói xong cầm lấy chén lại có thể lập tức ăn cơm, bà Kiều tức giận trừng mắt liếc nhìn anh một cái.
Đây là đồ ăn thừa lại ngày hôm qua làm đám cưới, có món gọn gàng trông là món mới, cũng có lộn xộn vừa nhìn đã biết là đồ ăn thừa, điểm giống nhau là hương vị cũng không ra sao, không thể ăn, Sở Đình vừa mới ăn một củ khoai lang lót dạ, hiện giờ cũng không phải rất đói, nhìn thấy những món đồ ăn ấy cũng không thể ăn lắm, chỉ gắp mấy đũa thức ăn chay thêm vào khuấy trong chén cơm đậu tằm trộn.
"Ô, vợ chú hai ăn cũng thật nhã nhặn, người trong thành tới đúng là không giống với người nông thôn chúng ta." Hai mắt của vợ anh cả Vương Phương thấy bộ dạng ăn cơm của Sở Đình, cười nói.
Ánh mắt của cả nhà đều hướng về phía Sở Đình, Sở Đình lại không biết nên nói cái gì, chỉ có thể tiếp tục cười vùi đầu ăn cơm, lần này ăn cũng không giống lúc đầu gắp từng đũa từng đũa, mà là duỗi đũa lùa cơm trong chén vào miệng.
Thật vất vả ăn hết một bữa cơm gian nan, Sở Đình cố ý ăn sau cùng, sau đó thấy tất cả mọi người ăn xong rồi cùng dọn dẹp bàn với chị dâu cả, cô suy nghĩ con dâu mới vào có phải cần làm những việc này hay không, quả nhiên nhìn thấy cô làm cũng không ai ngăn cản. Hiện giờ cũng không có nước rửa chén, chén rửa xong vẫn có một chút mỡ dầu dính, tay Sở Đình cũng có chút dầu, khó chịu cực kỳ, chỉ có thể chịu đựng.
Cơm nước xong xuôi mọi người ngồi ở nhà chính nói chuyện, bàn ăn cơm cũng thu về, vừa rồi ông Dương vẫn ngồi ở phía trước vẻ mặt nghiêm túc nói với Dương Vũ "Cưới vợ, lập gia đình, về sau hãy sống cho tốt, không cần chạy tới thành phố, thành thật ở nhà trồng trọt kiếm công điểm không có gì tốt hơn "
Dương Vũ không đáp lời, ngồi ở trên ghế, lộ ra một biểu cảm không kiên nhẫn.
"Có nghe thấy không, cha nói chuyện với con đấy " Ông Dương thấy bộ dạng cứng đầu đó của Dương Vũ thì tức giận.
"Nghe thấy rồi, cha đã nói bao nhiêu lần, chuyện của con không cần mọi người quan tâm, con tự mình biết."
"Con biết, con có biết cái rắm Cả ngày chỉ biết chạy vào thành phố, mù quáng lăn lộn cùng những người đó, về sau có con cũng không nuôi nổi." Ông Dương vốn chỉ muốn nói hai câu, dù sao cũng là mới vừa kết hôn, con dâu mới vừa mới vào cửa, nhưng ông ta vừa trông thấy Dương Vũ như vậy thì giận dữ, nên không nhịn được muốn mắng người.
Vương Phương thấy không khí không tốt, vội vàng hoà giải "Cha, xem cha nói kìa, chú hai vừa mới cưới vợ, cưới vợ rồi sẽ hiểu chuyện, về sau chắc chắn có thể làm việc thật tốt, lại sinh hai cháu trai cho cha."
Dương Văn cũng nói theo "Đúng vậy, đúng vậy, đừng nóng giận."
Bà Kiều ngồi ngả nghiêng trên ghế, vẻ mặt không kiên nhẫn, nói "Được rồi, cơm nước xong thì nhanh chóng trở về đi, vợ thằng hai, nếu gả vào rồi thì dọn cái chuồng heo đó của thằng hai một chút đi, cũng giống một nơi đứng đắn để sống."
Sở Đình hoàn toàn chưa rõ tình huống, nhưng nghe nói như thế vẫn cuống quít gật đầụ
"Vậy con đi trước." Dương Vũ nói một tiếng rồi cũng không quay đầu mà rời đi, Sở Đình cũng không kịp chào hỏi đi theo cùng, bữa cơm đầu tiên sau khi lập gia đình cứ kết thúc như vậy.
Đi được nửa đường, Dương Vũ đột nhiên hung hăng đá nửa khúc cây, tuy rằng không đá quá xa nhưng thành công dọa sợ Sở Đình, người này không có khuynh hướng bạo lực gia đình đấy chứ?
….
⬅ Trước Tiếp ➡