Kỷ Thiện Sinh đến cả việc Hồ Du trông như thế nào cũng đã quên mất, định theo thói quen thuận miệng từ chối, nhưng trong đầu chợt nhớ ra chuyện gì đó.
Lúc 【Phong Nguyệt Giai Nhân】tuyển diễn viên, anh và A Hòa trùng hợp cũng có công việc ở đó nên mới ghé qua xem.
Nữ chính có một số ít người đi thử vai diễn, thoạt nhìn, Kỷ Thiện Sinh chỉ thấy ai cũng mang một gương mặt giống nhau, đều có đôi mắt to với chiếc cằm nhọn, không có gì nổi bật. Trong tâm anh, không đâu đẹp bằng A Hòa nhà mình.
Đạo diễn biết Kỷ Thiện Sinh là nhà đầu tư lớn nhất trong bộ phim này, liền hỏi anh rằng anh thấy ai hợp nhất.
Anh nhìn thấy A Hòa đang chăm chú nhìn vào mấy mỹ nhân mặc sườn xám trên sân khấu nên liền để cho cô chọn. Kỷ Hoà lặng lẽ theo dõi màn trình diễn của mọi người rồi chỉ về phía Hồ Du.
Sau khi Kỷ Thiện Sinh hỏi cô ấy tại sao lại chọn Hồ Du, Kỷ Hoà thản nhiên cười nói, "Trong mắt cô ấy có ánh sáng."
"Muốn chiến đấu hết mình vì ánh sáng."
Kỷ Thiện Sinh nhìn đôi mắt cười đen láy của Kỷ Hòa nhưng trong lòng thầm phủ nhận.
Không, những người khác chỉ là hạt cát nhỏ. Chỉ có em mới là đá quý.
Một viên đá quý khiến ai cũng thầm khen ngợi.
======= tiểu thuyết Ngôn Tình ====== Bài học họ phải trải qua cả đời mới rút ra được thì bạn có thể tiếp thu qua những lần lật từng trang Truyện Ngôn Tình . Vậy có xứng đáng không. Đọc truyện cùng HaHa Truyện
Tôi sống trong bóng tối, và em chính là ánh sáng duy nhất chiếu sáng con đường tôi đi.
Trước bàn làm việc, ông chủ Triệu vẫn đang đợi câu trả lời của Kỷ Thiện Sinh.
Kỷ Thiện Sinh trầm mặc suy nghĩ một lúc lâu rồi mới cất tiếng "Ông đi thương lượng với phó quan của tôi đi."
Không nói đồng ý, cũng chả nói không đồng ý.
Ông chủ Triệu bị câu nói này làm cho ngơ ngác, thật đúng là không thể nào hiểu được suy nghĩ của anh, ông ta đinh ninh định hỏi lại. Nhưng khi thấy Kỷ Thiện Sinh nâng cốc trà lên, ông ta cũng chả không dám quấy rầy, vì vậy lập tức nhanh chóng chào hỏi một câu rồi rời đi.
Sau khi rời khỏi phòng làm việc, ông chủ Triệu vội vội vàng vàng đi hỏi quản gia chỗ của phó quan Kỷ. Ông ta lạch bạch ục ịch chạy ra cái tòa nhà nhỏ, nằm đằng sau phòng hành hình. Lúc này cũng tình cờ gặp Kỷ Hòa đang rửa tay.
“Phó, phó, phó quan Kỷ, xin làm phiền một chút.” Ông chủ Triệu lướt mắt xuống rồi nhìn thấy một chậu đầy máu, đôi chân chợt mềm nhũn ra, “Nhị, nhị, nhị thiếu gia nhờ cô thu xếp một việc.” Dứt lời, ông ta nói tiếp mục định mà ông ta đến đây với cái giọng điệu như thanh âm của những hạt đậu rơi lốp bốp xuống đất, vừa nhanh vừa ngắt quãng. Ông ta chính là đang không muốn ở trước mặt phó quan Kỷ quá lâu, vì so với trước mặt nhị thiếu gia, nhìn mặt cô còn đáng sợ hơn.
Kỷ Hoà vẫn là có chút ấn tượng với cô nữ minh tinh này.
Sau khi nghe câu hỏi của ông chủ Triệu, cô nhìn ông ta với đôi mắt đen nháy, không lộ ra chút cảm xúc nào.