⬅ Trước Tiếp ➡
"Tốt nhất em nên bình tĩnh!" Tần Khiêm cất giọng trầm thấp cảnh cáo cô. Nên nhớ hắn là kẻ được người người cúi đầu, không quen với việc người khác chống đối mình đâu, là cô thì càng không được phép cãi lại hắn!
"Nếu không?" Vân Khê hừ mũi khinh thường, chẳng để Tần Khiêm vào mắt.
Tần Khiêm ấy vậy mà không tức giận, lại cười một nụ cười khiến Vân Khê bất an:
"Nếu vậy thì tôi được lợi rồi!" Nói rồi, Tần Khiêm chế trụ gáy của cô, cúi người xuống áp lên môi cô hôn cuồng nhiệt.
Nụ hôn này không thể chỉ dùng từ cuồng nhiệt mà diễn tả, hơn cả mãnh liệt, hơn cả mút sâu. Dường như là muốn hòa tan cô, muốn thông qua nụ hôn này cho thấy sự tức giận trong hắn, cho thấy tình cảm của hắn.
Vân Khê khó thở, thật sự bị hắn làm cho đầu óc quay cuồng, quá mạnh mẽ, quá dồn dập, chốc chốc còn như đang cắn lấy môi cô, muốn hút khô cô. Hai tay không ngừng làm loạn muốn thoát ra khỏi sự khống chế của hắn nhưng vẫn không thể.
Trừng mắt nhìn lại thì Tần Khiêm vẫn đang say sưa mà đưa lưỡi quấn quýt môi lưỡi cô, đôi mắt nhắm nghiền rất chuyên tâm.
Bàn tay giữ gáy cô lúc nãy đã chuyển vào áo sơ mi, tiến đến đôi gò bồng của cô. Chính lúc này, Tần Khiêm mới mở mắt nhìn cô, đôi tay không yên phận cũng dừng lại, ánh mắt lóe lên tia kì lạ.
Hai đôi môi đang quấn quýt cũng từ từ tách ra, trên khóe miệng hai người còn xuất hiện một "sợi chỉ mỏng".
Vân Khê không ngừng thở dốc vội vàng điều chỉnh lại tư thế cùng áo sơ mi của mình, có tức giận cũng không nháo lên nữa, bởi vì cô biết mình khó mà thắng hắn. Qua chuyện vừa rồi cô mới rõ ràng sức mạnh của hắn và cô chênh lệch thế nào, lại đang ở trong xe thì càng bất lợi.
Tần Khiêm đôi mắt không giấu vẻ thích thú, còn đưa lưỡi liếm liếm môi mình, nơi mà khi nãy hai người cuồng nhiệt. Thật muốn một lần nữa!
---
"Anh nhìn cái gì?" vân Khê khó chịu liếc hắn một cái, ánh mắt hắn quá mức nóng bỏng, cô không chịu được!
"Nhìn em!" Tần Khiêm rất nhanh đáp.
Vân Khê tối sầm mặt. Thôi kệ! Chắc dạo này hắn lo vụ Huyết bang cho nên không có ai để phát dục, bởi thế mới không nhịn được mà làm ra ba cái hành động này. Nhìn cô xem, giống nữ nhân bình thường sao? Vậy mà hắn cũng động vào được, đúng là động vật sống bằng nửa thân dưới!
"Sao nhìn em giống như đang mắng tôi thế?" Tần Khiêm nhíu mày không vui nhìn vẻ mặt ranh ma của cô, thật muốn "đè"!
"Anh đáng để tôi mắng sao?"
"...."
-----------------------------
"Tại sao tôi phải ở đây?" Vân Khê nhìn bao quát căn phòng tối màu này, quá âm u đi, nhưng không sao, vẫn còn đỡ hơn mấy cái dạng bánh bèo trong phòng em cô!
"Để bảo vệ an toàn cho em, cũng là trừng phạt việc em không nghe lời tôi!" Tần Khiêm dựa người vào thành cửa sổ,, đêm nay có trăng, lại có gió, Tần Khiêm với vẻ ngoài lạnh lùng lại cao ngạo, cứ như vị thần bóng đêm thống trị toàn thành phố này.
Vân Khê thở hắt ra một hơi, trong đầu đang suy nghĩ nên nói với hắn cái gì để hắn hiểu tiếng người, mà không làm bộc lộ sự giận dữ trong cô. Thế nhưng chưa kịp nói, Tần Khiêm lại tiếp:

⬅ Trước Tiếp ➡