⬅ Trước Tiếp ➡
Lúc này ống kính quay thẳng vào giấy vẽ trên tay của Hoàng Phủ Tử Y, một con người nhỏ cũng dần dần thành hình, đúng là hình dạng của Tưởng Khuynh Châu, tuy chỉ là bức tranh phác họa, nhưng lại giống y như thật, giống như đúc Tưởng Khuynh Châu.
“Có thích không?” Vẽ xong nét cuối cùng, Hoàng Phủ Tử Y đưa bức tranh cho Tiểu Khuynh Châu, Tiểu Khuynh Châu vui mừng nhận lấy, cuối cùng cũng nở một nụ cười xán lạn.
“Chị muốn tặng cho em sao?” Tiểu Khuynh Châu đúng là vui vô cùng, tay cầm bức tranh cũng vô cùng cẩn thận, sợ làm hư nó.
“Đúng vậy.” Hoàng Phủ Tử Y sờ nhẹ lên đầu của Tiểu Khuynh Châu, tuy vẫn là biểu cảm nhàn nhạt ấy, nhưng lại khiến người khác cảm thấy ấm áp vô vùng, cảnh này cũng đã được máy quay ghi lại.
“Cám ơn chị!” Tiểu Khuynh Châu lộ ra một hàm răng trắng, vào lúc này, Lưu Thế và các bạn nhỏ khác cũng đã vây tới.
“Kỹ xảo hội họa của Tử Y tốt thật, nhất định là học rất nhiều năm rồi phải không.” Lưu Thế cũng biết vẽ, cũng được xem là chuyên gia bậc sơ cấp, đã học vào thời ở trường, cho nên khi nhìn thấy tác phẩm của Hoàng Phủ Tử Y, liền lộ ra vẻ mặt tán thưởng.
“A A A ……” Lưu Thế vừa dứt lời, có một bạn nhỏ nhịn không được liền tiến gần, chỉ là người bạn nhỏ này không có cách nào nói chuyện, chỉ có thể kêu a a a, vẻ mặt đầy mong đợi mà chỉ vào bức tranh của Tưởng Khuynh Châu, lại chỉ chỉ bản thân mình, như là đang nói, em ấy cũng rất muốn có một bức tranh giống vậy.
Hoàng Phủ Tử Y bị mười mấy cặp mặt nhìn vào, bình tĩnh mà quơ quơ cây bút trong tay, nói rằng: “Muốn vẽ chân dung thì đứng cạnh nhau, chị sẽ vẽ chung cho các em một bức.”
Cô giáo Vương dùng thủ ngữ giao lưu với mọi người, các bạn nhỏ lập tức đứng cùng nhau, Tưởng Khuynh Châu vốn có chút do dự, không biết là mình có nên đứng theo không, thì bị Lưu Thế nắm tay, cùng nhau đứng vào trong hàng. Bạn muốn đọc full liên hệ : tttukidmh@gmail.com
“Mọi người cùng nhau đi, còn cô giáo Vương nữa, chúng ta cùng làm một bức vẽ tập thể, cũng là một kỷ niệm đấy.” Lưu Thế tràn đầy phấn khởi mà nói, cô giáo Vương cũng cười mà đứng theo.
Tốc độ vẽ của Hoàng Phủ Tử Y rất nhanh, cô không có để mọi người phải đứng lâu, mà là sau khi vẽ xong một đường viền, kêu mọi người tự đi nghỉ, chỉ là các bạn nhỏ không chịu rời khỏi, đều ngồi bên cạnh Hoàng Phủ Tử Y, chăm chú nhìn cô vẽ, cả Lưu Thế với cô giáo Vương cũng như vậy.
“Giống, giống thật.” Khoảng nửa tiếng sau, bức vẽ phác họa tập thể này cũng đã hoàn thành, Lưu Thế nhìn kỹ một lần, giơ ngón tay cái với Hoàng Phủ Tử Y, ông ấy tưởng là nha đầu này dựa vào khuôn mặt để kiếm ăn, không ngờ là dựa vào tài hoa kiếm ăn, chỉ dựa vào bức tranh này, cũng có thể tham gia cuộc thi phác họa rồi, còn vẽ tốt hơn cả giáo viên trước kia của anh nữa.
Bức vẽ này tổng cộng có mười ba người, mười đứa nhỏ, ba người lớn, cuối cùng Hoàng Phủ Tử Y cũng vẽ mình vào trong, cô đứng im lặng ở một góc, cũng xem là lưu lại một kỷ niệm cho mình, còn biểu cảm của mười hai người còn lại cũng khác nhau, mỗi một người cũng có đặc sắc riêng của mình, dù cho đứng cạnh nhau, cũng có thể dễ dàng nhận ra ai với ai, khiến các bạn nhỏ vô cùng vui mừng, cả anh quay phim ở bên cạnh, cũng không kiềm nén được mà nhiều lần đưa ống kính vào bức tranh này, thậm chí còn có chút nuối tiếc là mình không có được vẽ vào trong.
Đến lúc này, chương trình cũng đa phần được ghi hình xong, bản thân chương trình《Thiện Hành Thiên Hạ》này cũng không có nhiều tính giải trí, cũng không phải là show thực tế chọc cười, quan điểm của chương trình từ trước tới nay đều rất ôn hòa, lần này cũng không có ngoại lệ.
Sau khi kết thúc nhiệm vụ giúp đỡ nhau, chương trình cũng đi vào lưu trình cuối cùng, 8 khách mời, 4 giáo viên, còn 40 học sinh không cùng chung lứa tuổi, cùng nhau tập hợp ở trong sân vận động, anh quay phim sẽ quay lại quá trình chụp ảnh tập thể của mọi người, đây cũng là hạng mục bảo lưu của tổ quay, mỗi lần quay một kỳ, cũng sẽ lưu lại một bức ảnh rất có giá trị kỷ niệm này.
“Các vị vất vả rồi, chương trình xin kết thúc ghi hình tại đây, chương trình kỳ này sẽ được phát vào thứ hai tuần sau, xin các vị phối hợp với tổ quay làm tốt công tác tuyên truyền.” Sau khi kết thúc chụp hình, đạo diễn Triệu liền lấy cái loa cười híp mắt mà nói, hôm nay là thứ sáu, thứ hai tuần sau cũng chính là ba ngày sau, tuy thời gian có chút gấp, nhưng mà chương trình 《Thiện Hành Thiên Hạ》trước giờ đều là vậy, mọi người ai cũng biết.
1 Bán mặt xin like dùm
Bữa tối hôm đó, Weibo chính thức của 《Thiện Hành Thiên Hạ》đã đăng lên 9 tấm hình, 8 tấm xung quanh lần lượt là hình riêng lẻ của các khách mời, tấm trung tâm là tấm hình tập thể của mọi người, đây cũng là phương thức tuyên truyền quen thuộc của 《Thiện Hành Thiên Hạ》, thông thường đều là ngay ngày kết thúc ghi hình, do weibo chính thức của chương trình đăng lên, loạt ảnh này sau khi được đăng lên, bắt đầu được nhiều fan và non-fan thảo luận.
“Đình Đình vẫn đẹp như thế, thích Đình Đình quá đi.”
“Hình như Kha Văn Văn lại bị đen nữa rồi, nhưng mà cô ấy là vận động viên, đen một chút sẽ khỏe mạnh hơn.”
“Tự thiếu của chúng ta vẫn ngầu như vậy, sao anh không chịu cười nhỉ?”
“Giám đốc này từ đâu tới vậy, nhìn bá đạo quá đi đó!”
“Nhan sắc của khán giả kì này cũng được, trông có vẻ cũng dễ thương đó.”
“Sơn Hà đại đại cũng đến tham gia show thực tế rồi à, ao hồ đã chứa không nổi người nữa sao?”
“A, chú Lưu Thế đúng là ngày càng có khí chất, ha ha ha, tôi thích mẫu ông chú giống vậy đó.”
Tám vị khách mời, mỗi vị cũng đều có fan hâm mộ của mình, thế nhưng lúc đầu vẫn là những khách mời có độ nổi tiếng cao, nhận được nhiều sự chú ý, nhưng dần dần, đề tài có chút bị lệch.
“Ủa, đây là ai vậy, soái quá soái quá đi, nếu gặp qua không thể nào không có ấn tượng, chẳng lẽ là người mới?”
“Soái quá! Tôi có linh cảm, mùa xuân của người mê cái đẹp đã đến!”Bạn muốn đọc full liên hệ : tttukidmh@gmail.com
“Chảy nước miếng, đây là tiểu thịt tươi của nhà nào, tôi muốn lên cắn một miếng!”
“Hoàng Phủ Tử Y? Tên này nghe lạ quá, thế nhưng rất là bá khí.”
“Người này là nam hay là nữ, nhìn vóc dáng này, sao cảm thấy là một cô gái?” Lướt một vòng, nhóm thích tám chuyện cả giới tính của Hoàng Phủ Tử Y cũng chưa làm rõ nữa.
“A! Là Bệ Hạ! Tôi được ở trong show thực tế thấy được bóng dáng của Bệ Hạ, Ngô Hoàng Bệ Hạ cuối cùng cũng quyết định không đóng vai quần chúng nữa? Muốn khóc quá đi!” Trong số các nghi vấn, cuối cùng đã xuất hiện fan hâm mộ nhận ra Hoàng Phủ Tử Y, đúng là có chút không dễ dàng, fan hâm mộ này vừa mới xuất hiện, liền được một đám người vây xem.
“Bệ Hạ? Bạn biết người này là ai sao, bệ hạ cũng dám gọi, thật là lớn gan!”
“Đúng vậy, Bệ Hạ không được gọi bừa đâu, cả ảnh đế với ảnh hậu cũng không dám đặt tên của mình như vậy, đừng có gây họa cho thần tượng của bạn.”
“Gọi Bệ Hạ thì sao, đó không phải là do Bệ Hạ tự đặt, là Tiểu Cửu Cửu chúng tôi đặt, Bệ Hạ họ Hoàng Phủ, Ngô Hoàng là tôn xưng của Tiểu Cửu Cửu đối với Bệ Hạ, đằng sau Ngô Hoàng là Bệ Hạ, chẳng lẽ không phải rất là tự nhiên sao? Thuận tiện nói luôn một câu, Tiểu Cửu Cửu là tên hội fan hâm mộ của Bệ Hạ, hoan nghênh các bạn thích Bệ Hạ gia nhập! @Hoàng Phủ Tử Y @Hội fan hâm mộ Hoàng Phủ Tử Y ----- Nhà của Tiểu Cửu Cửu!” Tự xưng là fan hâm mộ Tiểu Cửu Cửu, tên weibo rất là thú vị, gọi là “Cung nghênh Bệ Hạ đăng cơ”, là fan hâm mộ trung thành từ lúc Hoàng Phủ Tử Y còn đóng vai quần chúng, đồng thời cũng là phó đoàn trưởng của hội fan hâm mộ Tiểu Cửu Cửu.
“Mới từ weibo của @Hoàng Phủ Tử Y về, phát hiện ra một sự thật vô cùng kinh người, soái ca này không phải là một soái ca, mà là một người đẹp, tôi cảm thấy thế giới quan của mình đã bị đảo ngược, cần người đẹp hôn hôn mới có thể biến trở lại!” Sau khi nhìn thấy dòng weibo này, rất nhiều fan mới kịp có phản ứng, lập tức xông tới weibo của Hoàng Phủ Tử Y, dưới ảnh tuyên truyền có link của weibo, weibo của Hoàng Phủ Tử Y trong phút chốc bị một đám người lạ chiếm lĩnh.
“Tên của hội fan tại sao là Tiểu Cửu Cửu?” Có người hỏi.
“Cửu Cửu quy y đó!” Cung nghênh Bệ Hạ đăng cơ trả lời, nhưng mà nói, đây là tên của đoàn trưởng hội fan Tiểu Cửu Cửu đấy, lúc đầu tên hội fan có tên là Tiểu Cửu Cửu, chính là được sự gợi ý của đoàn trưởng này.
“Giới tính đúng là nữ! Vốn nghĩ rằng tìm thấy người chồng mới, không ngờ là người vợ mới, tôi bị cong rồi phải không?”
“Mùa xuân của những đứa mê đẹp tới rồi, mùa xuân của bách hợp còn xa nữa không?”
“Wow, nhiều hình vai quần chúng quá, hóa ra không phải là người mới, mà là một diễn viên quần chúng miệt mài, Bệ Hạ không hổ là Bệ Hạ, cái tên này tôi chấp nhận rồi đó!”
“Diễn viên quần chúng miệt mài? Đây là cái quỷ gì thế! Ngô Hoàng Bệ Hạ chỉ ở trên cao của chúng ta, sao lại thành diễn viên quần chúng miệt mài rồi, Bệ Hạ của chúng ta lấy nhan sắc xưng bá đấy, chẳng miệt mài chút nào đâu!”
2 Bán mặt xin like dùm
“Người lầu trên, bạn đúng là fan của Hoàng Phủ Tử Y sao? Không phải là anti-fan trà trộn vào đây chứ?”
“Loài người ngu ngốc, thế giới của fan nhan sắc bạn căn bản không hiểu, Bệ Hạ nhà tôi cho dù cái gì cũng không có, chỉ dựa vào khuôn mặt này, tôi cũng quỳ liếm hết cả đời này!” Thế giới của fan nhan sắc phách lối đến vậy đấy, không phục thì quỳ!
“Hà Hà! Mọi người hài như vậy, Bệ Hạ nhà mọi người có biết không? Ha ha ha ~~”
Hoàng Phủ Tử Y có biết không? Hoàng Phủ Tử Y đương nhiên là biết, thế giới nhìn mặt này, cô đã sớm tê dại rồi!
Nhưng cũng chính vào bữa tối này, Hoàng Phủ Tử Y đang ngủ rất say thì lại bị giọng nói của hệ thống gọi dậy.
⬅ Trước Tiếp ➡