⬅ Trước Tiếp ➡
Sở Ngao Dư thấy cảnh này, thần sắc trở nên vội vàng, đưa tay muốn lau đi, nhưng lại ảo não phát hiện tay mình đều là máu, cũng không đi tìm khăn lau, dùng ngay quần áo mình, thận trong lau đi giọt máu trên mặt Hoàng Phủ Tử Y, Tử Y của anh, không được một chút khinh bạc.
"Anh hai, anh lại thổ huyết rồi! Em đi gọi bác sĩ!" Đúng lúc này, một Tiểu Bao Tử trong hoa viên đi tới, tầm sáu bảy tuổi, mặc một bộ âu phục màu đen, nhìn trông vô cũng mềm mại, khuôn mặt nhỏ lại cố tình, bày ra vẻ nghiêm túc, lúc nhìn thấy Sở Ngao Dư thổ huyết, lập tức sưng mặt chạy ra ngoài, chân nhỏ chạy lảo đảo, trực tiếp chọc Hoàng Phủ Tử Y cười.
Tên này này có em trai, nhìn rất thú vị! Hoàng Phủ Tử Y nghĩ thần trong lòng, vô cùng vô tâm.
Mà lúc này, Sở Ngao Dư duỗi tay, giống như muốn ngăn cản em trai, nhưng cuối cùng lại chỉ có thể bất đắc dĩ buông xuống, đồng thời không khống chế được lại phun một ngụm máu, lập tức hôn mê bất tỉnh.
Hoàng Phủ Tử Y nhíu mày, đột nhiên có cảm giác bị ăn vạ, nếu nói bộ dáng này của người đàn ông không có quan hệ với cô, chính cô cũng không tin, nhưng là nói bởi vì cô, vậy coi như có chút oan uổng cô, nhìn người đàn ông này có chút không bình thường, chỉ là bây giờ hôn mê bất tỉnh, liền oan uổng cô rồi.
Nhân viên cứu hộ nhanh chóng xuất hiện, như là đã sớm chuẩn bị xong, bắt đầu cứu chữa gấp nhưng không loạn, đợi người đàn ông kia ổn định lại, liền mang đi.
Hoàng Phủ Tử Y muốn đi qua nhìn một chút, lại không có cách nào rời xa thân thể mình, chỉ có thể bị đè nén bay trên không trung, thỉnh thoảng nhìn về phía người đàn ông được mang đi.
Một đêm trôi qua, trong hoa viên không xuất hiên bất kỳ ai, Hoàng Phủ Tử Y nghĩ, có lẽ cô đã bị quên lãng, dù sao cô cũng đã chết, về phần người đàn ông kia, có lẽ vẫn còn đang hôn mê, hi vọng sẽ không gặp chuyện xấu, miễn cho cô đã chết rồi, còn mang một cái mạng trên lưng.
Chẳng qua ý nghĩ như vậy của cô cũng không duy trì quá lâu, Sở Ngao Dư xuất hiện trong hoa viên lần nữa, chỉ là sắc mặt anh vô cùng tái nhợt, nhìn là biết bệnh vô cùng nguy kịch.
"Anh nên đi nghỉ ngơi." Hoàng Phủ Tử Y bay tới trước mặt Sở Ngao Dư, xụ mặt nói ra lời nói lạnh lùng.
Đương nhiên Sở Ngao Dư không nghe được tiếng của cô, ngược lại nhẹ nhàng cầm ngón tay của cô, lạnh lùng xen lẫn ôn nhu nói: "Bọn họ hại em, tôi sẽ báo thù cho em!"
2:
Thi thể Hoàng Phủ Tử Y nằm trong quan tài băng, nhưng không có đậy nắp, cũng không biết thiết kế như thế nào, tuy khí lạnh bức người, lại có thể để Sở Ngao Dư chạm đến, mà lúc anh nắm chạt tay Hoàng Phủ Tử Y, linh hồn Hoàng Phủ Tử Y liền run rấy.
Mà ''Bọn họ'' trong miệng Sở Ngao Dư, rất nhanh xuất hiện trước mặt Hoàng Phủ Tử Y, đó là một nam hai nữ, mà đều là người cô quen biết, một người không lâu trước kia đã theo đuổi cô bị cô cự tuyệt, một người cùng cô tranh đoạt vai diễn, còn một người là em họ của cô, ba người này ở cùng một chỗ, để Hoàng Phủ Tử Y cảm thấy bất ngờ lại không ngoài ý muốn.
''Anh là ai, tại sao lại bắt chúng tôi?'' Người mở miệng đầu tiên là người đàn ông kia, tên là Mã Bỉnh Thừa, xem như diễn viên hạng ba, trước đây không lâu còn hợp tác cùng Hoàng Phủ Tử Y, đồng thời cũng theo đuổi Hoàng Phủ Tử Y, chẳng qua bị Hoàng Phủ Tử Y cự tuyệt.
Ánh mắt Sở Ngao Dư đảo qua mặt ba người kia, sau đó đột nhiên đưa tay, bắn một phát trúng đầu gối Mã Bỉnh Thừa, Mã Bỉnh Thừa liền quỳ xuống ngay tại chỗ, lúc này Hoàng Phủ Tử Y mới chú ý đến, không biết từ lúc nào, Sở Ngao Dư đã cầm khẩu súng lục trong tay.
''A!!!'' Ba người bị bắt kêu lên thất thanh, vừa hoảng sợ muốn bỏ chạy, lại bị bốn năm hộ vệ mặc áo đen ngăn cản, không chạy trốn được, chỉ có thể nhìn Sở Ngao Dư run lẩy bẩy.
''Anh, anh muốn làm gì?'' Người run rấy hỏi chính là người đã từng cùng Hoàng Phủ Tử Y tranh đoạt nhân vật, tên cô ta là Lư Á Viện, có thể nói là đang lúc đỏ, chẳng qua bởi vì Hoàng Phủ Tử Y tồn tại, mặc kệ làm bất kỳ điều gì cũng đều bị chèn ép, bị rất nhiều fan trêu đùa gọi là "Chị hai vạn năm."
Mà ngay lúc cô ta hỏi, lại có một tiếng súng vang lên, Sở Ngao Dư nổ phát súng thứ hai không chút do dự, bắn trúng đầu gối Lư Á Viện, Lư Á Viện hét lên một tiếng, bỗng nhiên ngã trên mặt đất.
Ngay cả em họ Hoàng Phủ Tử Y là Vân Phiêu Phiêu cũng muốn mở miệng nói chuyện, lúc này lập tức ngậm miệng lại, không dám lên tiếng.
"Cô muốn nói cái gì sao?" Vân Phiêu Phiêu không dám mở miệng, Sở Ngao Dư lại vẫn cứ hỏi cô ta, một câu âm trầm, liền dọa toàn thân Vân Phiêu Phiêu nhũn ra, ngã trên mặt đất.
"Vì, vì sao?" Lư Á Viện đau đến sắc mặt trắng bệch, nhưng vẫn cắn răng hỏi, cho dù chết, cô ta cũng không muốn chết không minh bạch, ngược lại so với hai người kia thì dũng khí hơn nhiều.
Sở Ngao Dư lắc súng trong tay, ba người không hẹn mà cùng rụt lại, lúc này anh lạnh lùng nói: "Các người hại cô ấy, các người đều đáng chết!" Chữ chết rơi xuống, Sở Ngao Dư nổ súng lần nữa, lần này bắn trúng đầu gối Vân Phiêu Phiêu, không hề thiên vị, vị trí đều giống nhau, đủ để thấy thủ pháp bắn súng vô cùng chuẩn xác.
"Hạ, hại người nào, tôi, cái gì tôi cũng không làm, hiểu lầm, đây là hiểu lầm, cái gì tôi cũng không làm..." Cuối cùng Vân Phiêu Phiêu cũng không nhịn được khóc nấc lên, nhưng không có ý nhận tội, nhưng lúc này, ba người có tật giật mình, đều có chung một ý nghĩ, đồng thời cũng chú ý tới sự tồn tại của quan tài băng.
"Mấy người, một người sinh oán hận vì không được yêu, một người lòng dạ hẹp hòi đố kị người tài, còn một người không nể tình huyết mạch tương tàn, rõ ràng cô ấy không có thương tổn bất lỳ người nào trong các người, lại bị các người hợp mưu hại chết, chẳng lẽ tôi không nên báo thù cho cô ấy sao?" Đây là câu nói dài nhất cho tới nay của Sở Ngao Dư, mỗi một chữ một câu đều mang theo sát ý lạnh lùng.
"Ai nói, anh, anh có chứng cứ không? Anh không thể vô duyên vô cớ oan uổng người tốt, sao chúng tôi có thể giết người!" Mã Bỉnh Thừa chết không thừa nhận, anh ta cảm thấy việc mình làm vô cùng bí mật, căn bản đối phương không tìm được chứng cứ.
"Chứng cứ? Không, tôi không cần chứng cứ, tôi chỉ cần biết rằng là các người làm là đủ rồi, các người hại chết cô ấy, thì chôn cùng cô ấy đi!" Sở Ngao Dư chậm rãi lắc đầu, vừa dứt lời, lập tức giơ súng trong tay lên một lần nữa!
1: Mắc nợ trùng sinh
Sở Ngao Dư một mình bắn chết ba người kia, họ đồng loạt ngã gục, máu chảy lênh láng. Cả ba đều chết không nhắm mắt, giống như vẫn còn bàng hoàng: rõ ràng hôm qua còn ở đây mở tiệc ăn mừng, hôm nay đã bị giết chết!
Sau khoảng thời gian im lặng ngắn ngủi, An Trạch Thụy chợt mở miệng hỏi: “Thiếu gia, những thi thể này nên xử lí thế nào?”
Sở Ngao Dư ho khan vài tiếng, ngữ khí lạnh nhạt nói: “Lựa chỗ nào đấy xa một chút mà thiêu, đừng làm bẩn sân.” Nơi này thuộc về địa phận của Tử Y, không nên để những thứ rác rưởi này làm cho ô uế!
An Trạch Thụy vẫy tay, lập tức có người tiến lên kéo thi thể đi. Chợt thấy trong lòng vẫn chưa hết lo lắng, liền quay sang Sở Ngao Dư nói: “Thiếu gia, tối nay ông chủ và phu nhân sẽ về đến nhà, cậu cũng nên về nghỉ ngơi.”
Sở Ngao Dư trầm mặc một lát, lại ho nhẹ vài tiếng, trầm giọng nói: “Trạch Thụy, nếu như tôi chết, hãy chôn xác tôi cùng với cô ấy. Khi Tử Y còn sống, kẻ hèn mọn này không có dũng khí thổ lộ, giờ đây cô ấy mất rồi, ta nghĩ mình cũng nên bảo thủ một lần.”
Nghe xong lời này, An Trạch Thụy rơi nước mắt, hai mắt đã ửng đỏ. Anh ta há miệng thở dốc, thực chất là không biết nên nói cái gì, sức khỏe thiếu gia vốn đã không tốt, lại vừa trải qua cú sốc lớn như vậy, cả người đều đang suy sụp. Hôm qua khi bác sĩ tới chữa trị đã e ngại rằng, chỉ sợ thiếu gia lúc này đây không chịu nổi nữa…
“Mấy người đi đi, để tôi ở lại đây với cô ấy một lát.” Sở Ngao Dư phất tay, giọng nói đã yếu hẳn đi nhưng vô cùng kiên định, mọi người không dám làm phiền vì biết có cố gắng cũng vô ích, liền tự động lui ra ngoài.
Lát sau, trong hoa viên chỉ còn lại một mình Sở Ngao Dư, anh nhẹ nhàng nâng bàn tay Hoàng Phủ Tử Y, thậm chí còn không dám nắm chặt tay cô như sợ mạo phạm đến cô .
“Năm ấy em đã cứu tôi, vậy mà nay tôi lại không cứu được em, tôi chẳng phải đã quá vô dụng rồi sao?” Sở Ngao Dư thì thầm, giọng trầm hẳn xuống, giọng nói dần yếu ớt. Anh đang vô cùng  đau đớn, thân thể dần kiệt quệ, thật sự không thể chịu đựng nổi mất mát này nữa rồi... Cùng lúc đó, cảm giác ân hận vô cùng trực trào, trong đầu anh bây giờ chỉ lởn vởn 1 suy nghĩ: Hoàng Phủ Tử Y chết, tội lỗi đều là do anh.
“Tôi có lẽ cũng sắp không qua khỏi rồi. Em nói xem, sau khi chết tôi còn có thể được gặp lại em không?” Trong giọng nói Sở Ngao Dư hòa lẫn chua xót, cay đắng cùng chờ mong khắc khoải. Lúc này đây Hoàng Phủ Tử Y đang mê man cũng đang rơi vào một hồi ức xa xăm, cuối cùng cô đã nhớ ra người con trai trước mặt này là ai rồi!
Khoảng độ mười bốn năm trước, cô ở một mình trong cô nhi viện thấy nhàm chán, liền trốn đi lang thang sau núi, sau đó vô duyên vô cớ thế nào gặp phải một hoả hoạn. Đám cháy của túp lều gỗ bủa vây một cậu trai lớn hơn cô vài tuổi. Cô đã dùng rất nhiều sức lực mới cứu được cậu ta ra khỏi đám cháy, chỉ là từ đó về sau cô không còn gặp lại cậu ta nữa, mà bây giờ hình dáng cậu bé đó cùng gương mặt người con trai này mười phần giống nhau, chắc hẳn là cùng một người.
“Hóa ra anh chính là thằng nhóc đáng thương năm đó” Hồn phách Hoàng Phủ Tử Y trôi giạt trước mặt Sở Ngao Dư xúc động nói, theo sau là lời cảm thán: “Quả nhiên bây giờ so với lúc nhỏ soái khí hơn nhiều.”
Nói thế này dường như còn chưa đủ, tầm mắt dừng ở phía trên mặt nạ của Sở Ngao Dư, Hoàng Phủ Tử Y nhíu mày: “Anh sở dĩ mang mặt nạ bởi vì từng bị bỏng sao?”
Nếu Sở Ngao Dư nghe được những lời này mà trả lời cô, tự khắc sẽ cho cô đáp án chính xác. Anh sở dĩ mang mặt nạ, không chỉ bởi vì bỏng, còn có một nguyên nhân nữa là do gien khuyết tật, anh từ sinh ra cơ thể đã không có năng lực tự phục hồi vết thương, thậm chí cơ thể còn đào thải mọi loại phẫu thuật, kể cả phẫu thuật ghép da tự nhiên. Vụ hỏa hoạn đó có thể nói đã làm cho anh chịu nhiều cực khổ, đau đớn về thể xác, xém chút đã làm anh mất mạng.
Sở Ngao Dư nói chuyện với thi thể Hoàng Phủ Tử Y, linh hồn Hoàng Phủ Tử Y nói chuyện với Sở Ngao Dư, hai người rõ ràng đều biết đối phương sẽ không trả lời mình lại càng cố chấp nói hết cõi lòng, nghiêm túc một cách kì lạ.
Sau đó không lâu, cuối cùng Sở Ngao Dư không chịu được nữa, đột nhiên hộc máu, trong nháy mắt ngã xuống ngất đi. Linh hồn Hoàng Phủ Tử Y cũng cảm thấy cơn choáng váng ùa tới, bỗng nhiên biến mất trong không trung.
2:
【 Nếu cô có cơ hội trùng sinh nhưng sẽ phải trả một giá đắt cho bọn ta , cô có nguyện ý trùng sinh không? 】Khi Hoàng Phủ Tử Y dần có ý thức, liền nghe văng vẳng bên tai câu hỏi này.
“Yêu cầu trả giá là gì?” Câu hỏi này có chút ngoài ý muốn, sau khi ngạc nhiên cô cũng lấy lại bình tĩnh, dùng lí trí trả lời.
⬅ Trước Tiếp ➡