15.2: Ông cụ Quý
Nam Hi vừa hào phóng vừa khom lưng với ông cụ, trên mặt lại cười rạng rỡ, gọi một tiếng: “Ông nội.”
"Ông đây!" Ông cụ Quý sau khi hoàn hồn, vội vàng lớn tiếng đáp, chỉ sợ chậm chút thì cháu dâu xinh đẹp gọi ông nội sẽ bay mất.
Ông ấy đứng lên, nhìn Nam Hi một vòng từ trên xuống dưới.
Nam Hi lớn lên tinh xảo, đôi mắt hoa đào xinh đẹp, bởi vì ngũ quan trên khuôn mặt còn chưa trưởng thành nên đôi mắt trong veo, ngay thẳng, điều này xua tan tà khí trong mắt cô, chỉ khiến người ta cho rằng cô gái này có khí chất, khuôn mặt nhỏ nhắn vừa bị hơi ấm hun đỏ càng lộ ra sức sống khỏe mạnh, tươi cười đáng yêu nhu thuận.
Ông cụ Quý nhìn xong, đôi mắt sáng lên, cầm tay Nam Hi: “Cháu là vợ của cậu chủ nào?”
Nam Hi giống như thẹn thùng mở to hai mắt, khóe miệng hơi mỉm cười, thản nhiên nói: "Quý Mặc Sâm, vợ của cậu chủ Quý ạ.”
Khóe miệng ông cụ Quý lập tức ngoác đến mang tai, giây tiếp theo vẻ mặt ông ấy cứng đờ, nhớ lại trước đây không lâu mới dùng một quyển sổ màu hồng chọc cháu trai tức giận, trong quyển sổ màu hồng ghi tên cô gái mà anh bắt nạt, cũng là cháu dâu mà ông ấy chọn cho cháu trai.
"Ôi." Ông cụ Quý than thở, gian nan buông tay Nam Hi ra, nỗi uất ức trong lòng sắp nghẹn đến cổ họng, nghẹn đến mức trong miệng ông ấy phát khổ.
Cô gái vừa mắt như vậy, sao lại xuất hiện vào lúc này!
"Cô gái, cháu trêu ông có vui không?”
Nam Hi không rõ ràng cho lắm, ông cụ sao đột nhiên trở mặt nhanh như vậy.
Một bóng người đi tới, dừng lại bên cạnh Nam Hi: “Sao lại thế này?”
Ông cụ vừa thấy Quý Mặc Sâm, cơn tức giận bùng lên: “Cháu còn hỏi sao lại thế này! Cô gái xinh đẹp này là cháu lừa tới sau? Là cháu ngại chưa chọc ông tức chết, muốn tim ông lại đập mạnh à?”
Quý Mặc Sâm nhíu mày, vì ông nội anh, anh đã nhẫn nại hy sinh chính mình nhiều lần, kết quả ông nội anh vẫn còn không hài lòng sao?
"Cô ấy không phải do ông lừa tới sao.”
"Cái gì gọi là ông lừa tới!" Ông cụ tức giận muốn giơ chân.
Nam Hi đi qua, đỡ vai ông cụ, một tay vỗ lưng ông cụ cho ông ấy thuận khí, ôn nhu nói: "Ông nội, ông đừng tức giận, nghe anh Quý từ từ nói.”
Thiếu nữ nhẹ giọng chậm rãi làm ấm lòng người, phối hợp lực tay trên lưng, ông cụ phát hiện mình vậy mà thật sự dễ thở hơn nên nhất thời nhìn về phía Nam Hi, ánh mắt vừa yêu vừa đau.
Cô gái tốt như vậy, cô gái tốt như vậy...
Quý Mặc Sâm giật giật lông mày, nhìn Nam Hi ngoan như đóa hoa bên cạnh ông cụ.
Ông cụ dễ thở nhưng anh lại nghẹn đây này.
Đồ lừa đảo này!
Một tia sáng xẹt qua trong đầu, Quý Mặc Sâm suy nghĩ rõ ràng nguyên nhân, con mắt híp lại, âm thanh lạnh lùng nói: "Cô ấy tên Nam Hi, là bà Quý trong giấy chứng nhận kết hôn của cháu.”
Ông cụ cứng đờ, không thể tưởng tượng nhìn về phía Nam Hi, xác nhận lại một lần: “Nam Hi?”
"Vâng." Nam Hi cong mi, cười nói: "Ông nội, có chuyện gì sao?”
"Không sao, không sao, vẫn ổn, vẫn ổn." Ông cụ hoảng hốt.
Nam Hi đỡ ông cụ trở về chỗ ngồi trước đó, toàn bộ quá trình ông cụ đều ngoan ngoãn nghe lời.
Chờ khi ngồi xuống, ông cụ mới giật mình hoàn hồn hỏi một câu: “Làm sao cháu lại biến thành như vậy rồi?”
"Cháu vẫn luôn như vậy, trước kia ông nội đã từng gặp cháu rồi sao?" Nam Hi nghi ngờ nói.
Ông cụ ấp úng nói: "Gặp qua một lần.”
Không tính là gặp mặt theo ý đen.
Bản thân Nam Hi không biết, là ông ấy vụng trộm đi nhìn một cái.
Những gì về Nam Hi sau đó thì ông ấy đều được biết qua tư liệu.
Tính ra ông ấy hoàn toàn không biết trên thực tế, cháu dâu của ông ấy rốt cuộc là người như thế nào.