⬅ Trước Tiếp ➡
Tô Vãn ngồi ở đối diện một đồng đội khác, yên lặng từ chối tên mặt đỏ bên cạnh đang khuyến khích thành viên đội bóng uống rượụ Cô rũ mắt, trong tay nắm chặt đôi từ tốn ăn từng chút một, nhịn không được nghĩ đến giấc mộng lần trước của mình.
Trong mộng Trịnh Tranh cùng Hạ Nhu Nhu giống như nam nữ chủ của ngọt văn, toàn bộ hành trình không hề có ngược mà HE happy ending .
Hai người đều là thành viên hội học sinh, một người làm chủ nhiệm nghiêm túc, một người làm đội trưởng đội vui chơi giải trí.
Nữ chính làm việc tùy tiện, lại còn tranh cường háo thắng, không phục lắm cách làm việc quá cứng nhắc của nam chính, cảm thấy hắn là cố ý nhằm vào mình, nên thường xuyên đối đầu với Trịnh Tranh.
Nhưng nam chính chỉ là thoạt nhìn có chút lạnh nhạt, làm việc cực kỳ nghiêm túc, thật ra tính tình rất tốt, lại còn cao lớn đẹp trai, giữ mình trong sạch, có một đống nữ sinh mê muội.
Sau khi ở chung, nữ chính chậm rãi bị Trịnh Tranh thu hút, nam chính cũng bị nữ chính hấp dẫn sự chú ý, hai người có đều có cái nhìn tốt hơn về nhau, chỉ là nam chính trong chuyện về phương diện tình cảm tương đối chậm chạp, còn không hề phát hiện ra.
Hạ Nhu Nhu luôn thích bênh vực kẻ yếu, chính là thiếu nữ dũng cảm chính nghĩa, hỉ nộ ái ố đều ghi rõ ở trên mặt, chính là kiểu người hồn nhiên không rành thế sự. Chỉ là làm việc luôn không bận tâm hậu quả, thường để người khác giúp cô ta xử lý cục diện rối rắm.
Nhưng may mắn Trịnh Tranh nhìn tuy lạnh nhạt cao ngạo, nhưng thật ra là ngoài lạnh trong nóng, tuy buồn phiền Hạ Nhu Nhu sốc nổi, nhưng vẫn luôn yên lặng nuông chiều cô ta.
Nữ chính hiện tại đã bắt đầu âm thầm toả ra hào quang, trong tối ngoài sáng mà bắt đầu trêu chọc đùa giỡn nam chính, làm cho nam chính có đôi khi nhịn không được mà mặt đỏ tim đập.
Trong khoảng thời gian này Tô Vãn cảm thấy rất hốt hoảng, chỉ cảm thấy cảnh trong mơ chân thật đến đáng sợ.
Ở trong mơ, Trịnh Tranh vẫn luôn xem cô là em gái mà đối đãi, mặc cho Tô Vãn dùng đến muôn vàn thủ đoạn cũng không hề dao động.
Sau khi tính kế thất bại, chính mình không chỉ có mất đi phụ huynh luôn giúp đỡ, mà cuối cùng còn sa cơ đến nỗi tìm một người có tướng mạo và năng lực bình thường để làm lốp xe dự phòng…
Sự an ủi đáng giá duy nhất trong mộng chính là cô luôn ôn nhu thẹn thùng ngoan ngoãn, mỹ mạo dịu dàng nhưng lại tự ti.
Chẳng những vẫn luôn yên lặng yêu thầm Trịnh Tranh không dám manh động, thậm chí khi có người theo đuổi liền từ chối, làm cho người ta phải rút lui.
Việc này không hề đúng với hiện thực
Chạng vạng, liên hoan cuối cùng cũng kết thúc, mọi người nói chuyện với nhau ầm ĩ chuẩn bị rời đi.
Trịnh Tranh xách theo ba lô của Hạ Nhu Nhu, đột nhiên dường như sực nhớ ra điều gì, liền đi đến bên cạnh bàn Tô Vãn. Hơi thở thuộc về Trịnh Tranh từ chóp mũi khuếch tán lên đại não, mỗi một tế bào trên người cô đều bắt đầu rung động.
“Tiểu Vãn, mẹ kêu tôi nhắc em ngày mai về nhà một chuyến.”
Tô Vãn liếc mắt nhìn theo Trịnh Tranh đang đi phía sau Hạ Nhu Nhu, má lúm đồng tiền hơi lõm xuống “Vâng, anh Trịnh Tranh, vậy đêm nay chúng ta…”
Tô gia phá sản trước, nhưng mối quan hệ với Trịnh gia vẫn luôn rất tốt, hai nhà vẫn luôn muốn kết giao làm thân. Đặc biệt là mẹ của Trịnh Tranh, cực kì thích Tô Vãn, giống như là yêu thương con gái ruột của mình.
Sau khi Tô gia sa sút, mẹ Trịnh còn vẫn luôn âm thầm giúp đỡ Tô Vãn, như là gọi tới nhà ăn cơm, mang theo cô cùng đi dạo phố mua quần áo, trộm bỏ tiền tiêu vặt cho cô…
Sau khi Tô Vãn thi đậu đại học A, Trịnh gia thậm chí còn để lại cả khu vực của ông ngoại Trịnh Tranh cho Tô Vãn, để cô ở bên ngoài có nơi nghỉ ngơi, cũng thuận tiện để cho Trịnh Tranh quan tâm chăm sóc cô.
⬅ Trước Tiếp ➡