⬅ Trước Tiếp ➡
Cô chắc là vừa mới rửa mặt xong, tóc rối tung trên vai còn dính vài giọt nước, đầu vai áo đã bị ướt một chút.
Sau khi Tô Vãn tắm xong hương thơ๓ vẫn còn lưu lại, tràn ngập giữa hai người, Trịnh Tranh nhất thời cũng không biết là mùi hương gì.
“Làm phiền rồi, tôi có một số việc muốn hỏi em một chút.”
Tô Vãn nhận thấy được Trịnh Tranh muốn nói gì, cắn cắn môi “Được, anh vào nhà trước đã.”
Cô lấy ra bên tɾong tủ g͙iày một đôi dép lê màu xám cho nam, để Trịnh Tranh thay.
Đây là khi Tô Vãn dọn đến liền chuẩn bị tốt, chỉ là hôm nay là lần đầu tiên Trịnh Tranh đến nhà cô.
Trịnh Tranh thay vào, dép lê rấtvừa chân, đi the0 sau lưng Tô Vãn vào phòng khách.
“Anh Trịnh Tranh, em mới vừa pha trà hồ bạch, anh uống thử xem.”
Tô Vãn đưa trà tới tɾong tay Trịnh Tranh, cũng không hỏi Trịnh Tranh rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.
Uống một ngụm, tɾong lúc nhất thời, Trịnh Tranh chỉ cảm thấy toàn bộ khoang miệng tràn ngập hương vị nhàn nhạt của trà.
Mùi vị bạch trà cam liệt nháy mắt xâm nhập vào vị giác của hắn, hậu trà ôn nhu lại nhàn nhạt, làm cho mệt mỏi cả ngày tɾong nháy mắt liền biến mất.
Trịnh Tranh buông trà tɾong tay xuống, chần chờ một lát, vẫn là tính toán nói cho rõ ràng “Tiểu Vãn, ảnh chụp ngày hôm qua lúc tản bộ, về sau không cần phải đăng lên vòng bạn bè, rấtdễ làm cho người khác hiểu lầm.”
Ngữ khí tuy không có cố ý trách cứ, nhưng so với ngày thường có chút cứng rắn.
Tô Vãn cúi đầu nhìn đôi tay thon dài hữu lực, làm bộ ủy khuất nói “Anh Trịnh Tranh, có phải em lại gây thêm phiền toái cho anh rồi hay không?”
“Chính là” đôi lông mi dài của cô run rẩy như cánh bướm “Em thật sự chỉ cảm thấy dì Cố chụp rấtđẹp, không nghĩ tới người khác sẽ…”
“Nếu không…” Tô Vãn uyển chuyển đề nghị “Em hiện tại liền xoá đi, được không?”
Trịnh Tranh xoa xoa mi, cho rằng như vậy có hơi quá đáng “Không cần đâụ”
Tô Vãn uể oải nói “Anh Trịnh Tranh, có phải em làm sai hay không…”
Tô Vãn mặt mày nhẹ nhàng buông xuống, tɾong nháy mắt làm cho người ta không kìm hãm được sự thương tiếc và rung động.
Trịnh Tranh thấy mình quá thất thố, liền từ sô pha đứng lên, đến gần vỗ vai trấn an Tô Vãn, thẳng thắn nói “Không phải em sai, là những người khác quá nhạy cảm.”
Do dự một lát, Trịnh Tranh cho rằng ranh giới thích hợp vẫn phải có “Nhưng mà tốt nhất vẫn chú ý một chút, đừng để cho người khác hiểu lầm em, như vậy cũng không tốt.”
“Em biết rồi.” Tô Vãn đôi mắt buông xuống, che khuất suy nghĩ tɾong lòng, quyết định trước tiên phải đánh tan cảnh giác của Trịnh Tranh.
Tô Vãn hai má hơi hơi đỏ ửng “Hơn nữa…… Em đã có người tɾong lòng, mọi người sao lại có thể lan truyền tin đồn như vậy…”
Nhớ tới tɾong chung cư của Trịnh Tranh trên tường tre0 đầy mô hình phi cơ, hơn một nửa đều là do Hạ Nhu Nhu cố ý tham gia các khu triển thu thập mang tới.
Tô Vãn ngón tay nhẹ nhàng xẹt qua mặt ngoài sô pha “Anh Trịnh Tranh, cái mô hình phi màu xanh biển anh mua là bao nhiêu vậy, em nghe nói người kia cũng rấtthích, em định…”
Trịnh Tranh kinh ngạc rấtnhiều, nhịn không được nhẹ nhàng thở ra “Cái mô hình kia kia là của Hạ Nhu Nhu đưa cho tôi.”
...
Bên tɾong khu phòng học.
Tiếng chuông tan học vang lên, bọn học sinh lục tục từng người rời khỏi phòng học, hành lang bắt đầu ồn ào lên.
Chỉ có bậc thang tɾong hội trưởng vẫn còn thưa thớt người, mơ hồ có thể nghe thấy bên tɾong một giọng nói của nữ sinh tự tin lanh lẹ “…Đó chính là nội dung hội báo lần này của tôi, cảm ơn mọi người đã lắng nghe.”
Dứt lời, tức khắc truyền đến tiếng vỗ tay nhiệt liệt.
Không ngoài dự liệu, kế hoạch của Hạ Nhu Nhu lại lần nữa được toàn ban đánh giá cao.
Trên bục giảng.
Hạ Nhu Nhu rút USB ra, thu thập tài liệu, liền đi về phía bên trái thính phòng.
⬅ Trước Tiếp ➡