Chương 4
có thể bảo vệ cha mẹ và Tôn Á.
Đúng thế.
Diệp Tịch Nhan sẽ không đi thủ đô, cũng là vì Tôn Á.
Kiếp trước cô ấy đã cứu mình, đời này, cô sẽ không bỏ Tôn Á để chạy trốn một mình.
“Làm sao bây giờ?
Hiện tại Hứa Vong Xuyên vẫn còn hận mình sao?
Một tháng rồi…” Diệp Tịch Nhan suy nghĩ trong chốc lát, mở khóa điện thoại, kéo đồng phục cổ áo ra, luồn camera vào chụp một bức ảnh.
Da thịt trắng như tuyết lóa mắt người nhìn, nội y màu hồng đào bao bọc cắp vú đầy đặn, da thịt bị siết chặt, vừa căng lại vừa mềm.
Tràn đầy cảm giác thiếu nữ.
Đừng nói là học sinh cấp ba đang trào dâng sức sống, kể cả lão già tám mươi tuổi nhìn thấy tim cũng phải rơi lộp bộp.
Cô rất tự tin tìm tới tài khoản của Hứa Vong Xuyên rồi gửi ảnh tự chụp.
Diệp Tịch Nhan Hẹn, sau giờ tan học?
Hứa Vong Xuyên Hẹn con mẹ cô.
Một câu hẹn con mẹ cô khiến Diệp Tịch Nhan thật sự không biết nhắn tiếp thế nào.
Cô nghĩ nghĩ một lát, nghiên cứu một chútnancó thể do trực tiếp gửi bức ảnh tự sướng mang tính khêu gợi quá làm Hứa Vong Xuyên tưởng rằng cô bị hack nick, chắc chắn là như vậy rồi.
Diệp Tịch Nhan liếm môi dưới, chỉnh lại cổ áo, ngồi thẳng lưng.
Tiếp tục gửi tin nhắn.
Lúc này là tin nhắn thoại, giọng nói ỏn à ỏn ẻn.
Diệp Tịch Nhan “Bức ảnh …kia thật sự là tôi.” Hứa Vong Xuyên cũng gửi lại tin nhắn thoại nói “Tôi là ai vậy?” … Được lắm, sau khi bị nhục nhã trước toàn trường “thiểm cẩu” không liếm nữa cũng là chuyện bình thường thôi.
Diệp Tịch Nhan sững sờ nhìn vào màn hình điện thoại, nếu là lúc trước cô chắc chắn sẽ xóa số rồi kéo nó vào blacklist, cắn chặt không tha cho hắn ta, nhưng lúc này không giống như xưa, tính cách của cô cũng đã có sự thay đổi lớn.
thiểm cẩu chỉ người theo đuổi, làm mọi cách để lấy lòng đối phương Hắn ta là đùi.
Cô phải ôm được, dù dùng biện pháp nào đi chăng nữa.
Diệp Tịch Nhan “Có thể đến tâm sự không?
Giữa chúng ta có hiểu lầm lớn.” Hứa Vong Xuyên “Tâm sự, được, cô mời sao?” Diệp Tịch Nhan “Tôi mời.” Hứa Vong Xuyên “À, đầu tiên nói trước không được mời bún thập cẩm cay.” Diệp Tịch Nhan “Tám giờ tối, cơm Tây ok?” Hứa Vong Xuyên “Ừm.” Gửi địa chỉ qua, khoá điện thoại, qua một hồi lâu, Diệp Tịch Nhan đều có thể nhìn khuôn mặt vặn vẹo của mình trên màn hình.
Cơm Tây cái quái gì cơ, cô là đứa con phá gia chi tử sao?
Hai đời cô chưa bị người đàn ông nào bắt chẹt như thế.
Được rồi.
“Hắn là đùi, là đùi, là đùi… Mình không thể tuỳ hứng, tiền thôi mà, dù sao sau này cũng là mớ giấy lộn.” Muốn làm việc tốt cần xây dựng tâm lý vững vàng.
Diệp Tịch Nhan móc túi trang điểm, lấy chiếc gương nhỏ trang điểm thêm.
Thật ra cô gái mười mấy tuổi không cần dặm thêm phấn cũng đã rất xinh đẹp, nhưng đàn ông là đồ ngu xuẩn, thích hồng hồng, trắng trắng, không quyến rũ lả lơi là không cứng nổi.
Tô son môi xong, Diệp Tịch Nhan xuất phát.
Tối thứ sáu, nhà hàng phương Tây đông một cách khác thường, hơn nữa thuần một màu tình nhân.
Cô không có tâm tư chọn đồ ăn, chỉ bừa suất ăn tình nhân rồi lên lầu hai, cốc nước chanh nóng cũng không ủ ấm được bàn tay lạnh buốt của cô gái.
Cô đã gửi thư nặc danh đến cục cảnh sát thông báo thời gian virus Zombie bùng phát.
Nhưng có ích