⬅ Trước Tiếp ➡

Trong bóng tối, y khẽ nghiêng người về phía nàng, tay từ từ mò mẫm cho đến khi chạm vào ngón út của nàng.
Nhận ra Lục Vân Tích không hề kháng cự, ngón tay y nhẹ nhàng móc lấy ngón út của nàng.
Hai người cứ nắm tay nhau như vậy, không ai động đậy.
“Nguyên Tử Triều, chúng ta làm hòa nhé.” Lục Vân Tích quay đầu nhìn y, lần đầu tiên nghiêm túc gọi tên y, “Mười năm rồi, tất cả người thân, bạn bè trên đời này của ta đều đã rời xa ta.
Không ngờ cuối cùng, người ở bên cạnh ta lại là ngươi.” Nguyên Tử Triều không nói gì, lặng lẽ rút ngón tay về rồi vươn tay ôm nàng vào lòng, thở dài một hơi.
Y nắm lấy tay Lục Vân Tích đặt lên ngực mình, để nàng cảm nhận nhịp đập ở đó “Mười năm qua, nơi này của ta chỉ có một mình nàng.” “Ta làm tất cả mọi chuyện đều là vì nàng.
Ta có thể không cần gì cả, nhưng chỉ muốn có được nàng.” Giọng y trầm thấp nhưng ngữ khí lại vô cùng dịu dàng và nghiêm túc, từng lời từng chữ đều xuất phát từ tận đáy lòng “Có lẽ không ai tin, nhưng tất cả đều là sự thật.
Điều ta muốn từ đầu đến cuối, chỉ có một mình nàng mà thôi.” Những lời nói chân thành như vậy khiến người nghe không thể không cảm động.
Lục Vân Tích cúi đầu, áp má vào ngực y, cảm nhận hơi ấm lan tỏa.
Đến khi hốc mắt cay xè, nàng mới nhận ra mình đã rơi lệ đầy mặt.
Nàng xòe bàn tay ra, đặt lên ngực trái của y, nơi đó chính là trái tim của Nguyên Tử Triều, giờ đây đang đập rộn ràng trong lòng bàn tay nàng.
Một cảm giác kỳ diệu lan tỏa trong lòng.
Người đàn ông nằm bên cạnh nàng, từ xa lạ đến thân quen, sau mười năm dài đằng đẵng, cuối cùng lại trở thành mối liên kết duy nhất của nàng với thế gian này.
“Làm hòa có nghĩa là…” Nàng nhắm mắt lại, tiếp tục dựa vào lòng y, “Hãy cứ nắm tay ta như thế này, và chúng ta cùng nhau đi tiếp.” Nguyên Tử Triều lập tức cúi đầu xuống, hôn nàng không chút do dự.
Đôi môi y vì căng thẳng mà khẽ run rẩy, lành lạnh áp lên gương mặt nàng, lên đôi môi nàng, rồi xuống đến cổ nàng.
Những đốm lửa dục vọng lập tức bùng lên, thiêu đốt lý trí của cả hai người.
Tay y vốn đang nâng niu khuôn mặt nàng, giờ đây vì động tác nàng vòng tay ôm lấy cổ mình mà trượt xuống, chạm vào làn da mịn màng, mềm mại.
Đầu ngón tay y truyền đến từng đợt cảm giác tê dại.
Nguyên Tử Triều theo bản năng tìm tòi, khám phá thân thể người mình yêụ Sống bao nhiêu năm trên đời, y chưa từng cảm thấy vui sướng và hạnh phúc như ngày hôm nay.
Khi tay y chạm đến bầu ngực mềm mại của nàng, thậm chí y còn hiếm khi nhớ lại những kỷ niệm thời thơ ấu, khi mẫu thân đã mua cho mình một viên kẹo ngọt ngào.
Vì vậy, y cúi xuống nếm thử, muốn xem cặp đào tơ có ngọt ngào như viên kẹo trong ký ức hay không.
Quả nhiên là hương vị ngọt ngào, thơm mát như mong đợi.
Nhũ hoa căng tròn giống như những quả anh đào tươi mọng trên cành.
Y ngậm vào miệng, nhẹ nhàng mút lấy.
Khi đầu lưỡi quét qua bên ngoài, thậm chí y có thể cảm nhận được sự đầy đặn và căng tràn nhựa sống từ bên trong.
Y rất muốn cắn một cái để khám phá thêm, nhưng lại sợ làm tan biến giấc mộng đẹp này, chỉ đành dịu dàng ngậm lấy rồi liếm mút liên tục.
Sự


⬅ Trước Tiếp ➡