Tiểu Đào cũng cảm thấy chán chường sau khi nghe cô hỏi ngược lại.
Hôm nay không biết Trần Vũ Hàm có chuyện gì, cô có vẻ không tập trung, nhắc tới phí chuyển phát nhanh nhiều lần như vậy, bây giờ cũng không biết cô ấy đang nói cái gì.
Tiểu Đào đứng ở cửa với bộ đồ ngủ, kiên nhẫn giải thích một lần nữa, nói: "Chính là cái hộp ở tầng dưới ah, đó là một con ma nơ canh, không phải cần thanh toán sao? Lúc em vừa mới tháo túi đều nhìn thấy trên danh sách in hai chữ thanh toán, anh Khương, bây giờ chính là nhân viên phụ trách giao hàng mới ở tiểu khu chúng ta, anh ấy vừa mới hỏi số tiền này là thanh toán ngay bây giờ hay là đưa vào bảng thanh toán tuần, anh ấy gọi điện cho em, em bảo anh ấy đến tìm chị, em nghĩ anh ấy đang ở trên lầu, anh ấy không đến sao? Nhưng khi em vừa trở về, em đã thấy xe đi giao hàng của anh ấy vẫn còn đậu bên ngoài.”
"Bao nhiêu tiền?"
"Em không hỏi rõ ràng, chị Vũ Hàm không đưa hả? Vậy đợi đến buổi chiều anh ấy tới đây nhận hàng rồi em hỏi lại anh ấy lần nữa.”
Tiểu Đào nhìn thấy đôi bàn tay từ bên trong thò ra, vội vàng đưa áo ngủ lên, đứng ở bên ngoài chờ cô thay quần áo xong rồi đi ra.
Trần Vũ Hàm vội vàng thay đồ ngủ rộng thùng thình, đứng trước bồn rửa tay, vẫn cúi đầu nhìn chằm chằm một đống quần áo trong tay.
Đây là vừa mới lấy ra từ trên người Khương Yển, phía trên vẫn còn dính dấu vết ướŧ áŧ lúc mà đùi cô vừa lướt qua.
Cô nghe Tiểu Đào vừa nói, sao lại cảm thấy người vừa rồi có thể không phải là nhϊếp ảnh gia đến ứng tuyển, mà là một anh nhân viên giao hàng?
Theo lý mà nói, nhϊếp ảnh gia trước kia đến ứng tuyển là do có người quen giới thiệu, đối phương cũng có mối quan hệ quen biết càng không nên hoang mang về giới tính của mình, cho nên, lúc trước cô cho rằng anh là bê đê, là đồng tính luyến ái, đều là do cô nói mò sao?
Trần Vũ Hàm càng nghĩ càng cảm thấy hoảng sợ, người này rốt cuộc là ai a!
"Chị Vũ Hàm, chị còn chưa khỏe sao? Dì cả của chị tới rồi, vậy sản phẩm mới có phải là tung ra muộn mấy ngày không? Chị có muốn chụp trang phục nam trước hay không, những kiểu dáng dành cho nam giới đều đã về hết rồi.”
Lời nói của Tiểu Đào ngoài cửa nói với cô khiến cô định thần lại, cô vội vàng ném quần áo vào bên trong máy giặt và sau đó đi ra khỏi phòng tắm.
Lúc cô cùng Tiểu Đào đi xuống mang theo con ma nơ canh đó, đột nhiên nghe cô thò đầu nhìn về phía cửa nói: "A, xe của anh Khương đi rồi, vừa rồi còn đậu ở bên ngoài. ”
Vừa rồi à?
Trong lòng Trần Vũ Hàm cảm thấy hơi hồi hộp.
Sẽ không trùng hợp như vậy, vừa rồi người đàn ông đó rời đi, xe ngoài cửa liền biến mất, cho nên, thật sự là mình nhận nhầm người rồi.
Người cô làʍ t̠ìиɦ không phải là nhϊếp ảnh gia đến ứng tuyển, mà là nhân viên chuyển phát nhanh của bọn họ?
Thật xấu hổ.
Ban đầu nếu là nhϊếp ảnh gia đến ứng tuyển, cô có thể dùng lý do không trúng tuyển, bảo anh đi nơi khác tìm việc làm là lý do
Thôi, nhưng nếu là nhân viên giao hàng, chẳng phải mỗi ngày đều phải tới nơi này sao?
Nhưng mà cô lại cảm thấy có chút may mắn, nói như vậy, có phải mình có nhiều cơ hội hơn để gặp anh, hiểu anh rõ hơn?
Trần Vũ Hàm không nhịn được, cúi đầu cười ra tiếng, nhìn Tiểu Đào sửng sốt.
"Không có gì, vừa mới nghĩ đến một chuyện cười, lát nữa chuyển đến cầu thang là được, trước để chị dọn dẹp phòng lại, sau đó chị tự mình dọn vào.”
Tiểu Đào vẫn cảm thấy hôm nay Trần Vũ Hàm thoạt nhìn trông có chút kỳ quái, nhưng cô ấy không biết kỳ quái chỗ nào, chỉ có thể gật đầu đáp:
“Vâng, em sẽ tháo kiện hàng quần áo nam rồi đem lên cho chị.”
Sau khi hai người đưa ma nơ canh lên lầu, Trần Vũ Hàm bắt đầu dọn dẹp vết máu trên nệm và lau nhà.
Lau tới lau lui, cô liền nhìn thấy đôi giày dưới gầm giường, là giày của đàn ông, hình như chính là đôi vừa rồi trên chân Khương Yển mang.
Cô cẩn thận suy nghĩ một chút, vừa rồi lúc bảo anh nhanh chóng rời đi, hình như anh quả thật chỉ mang một đôi vớ...
Trần Vũ Hàm nhìn chằm chằm đôi giày nhặt được, chột dạ không dám lấy ra ném, sợ bị Tiểu Đào nhìn thấy, muốn đi trả lại cho Khương Yển nhưng không biết làm sao để liên lạc với anh.
Đến bây giờ cô vẫn chưa thể hoàn toàn xác định được người đàn ông này rốt cuộc là ai, suy nghĩ một lát, cô lấy điện thoại di động ra quyết định tra xem người nhϊếp ảnh xin việc kia là ai.
Vừa mới mở WeChat, cô liền nhìn thấy tin nhắn từ phía bên kia: “Xin lỗi, tôi có chút việc, hôm nay không có cách nào đến phỏng vấn.
Lần sau nếu có cơ hội thì chúng ta lại hợp tác.”
Được, bây giờ không cần thăm dò cũng không cần đau đầu, cái đầu heo này của cô, ngay từ đầu đã nhận nhầm người, đối phương chính là là người đến giao hàng lấy tiền.
Chàng trai chuyển phát nhanh mới tới thì ra trông như thế này a... Bây giờ cô mới nhớ tới lúc trước Tiểu Đào hưng phấn nói với cô người phụ trách giao hàng ở khu vực đã thay đổi, anh chàng chuyển phát nhanh kia thật sự rất đẹp trai.
Lúc ấy trong lòng cô còn có chút khinh thường, có thể đẹp trai đến dáng vẻ gì sao lại có thể kích động như vậy, hiện tại, thật là ngon a.
Cô một tay vịn cây lau nhà, tay kia vò môi dưới của mình ngẩn người, giống như hơi ấm còn sót lại từ nụ hôn của anh trên môi cô vẫn còn ở đó.
Tầm mắt cô nhìn chằm chằm ma nơ canh nam đặt ở cửa, nhìn thế nào cũng cảm thấy cái hông giả kia cũng không đẹp như dáng người của Khương Yển, đặc biệt là hình dạng của cây gậy thịt lớn, nên mặc qυầи ɭóŧ nam sắp bán của mình lên cơ thể của anh, như vậy sẽ làm cho mọi người muốn mua nó!
Nếu có thể để cho anh đến làm người mẫu nam cho mình, chụp bộ ảnh mang đồ tình thú với mình, quả thực là rất tuyệt!
Gương mặt Trần Vũ Hàm không khống chế được ửng hồng, trong đầu lại lóe ra một loạt câu hỏi, như vậy, nên làm thế nào để anh có thể làm người mẫu nam cho mình? Cô làm thế nào để có thể liên lạc với anh? Lần sau gặp mặt, có phải sẽ rất xấu hổ không?
Trong lòng cô vừa sốt ruột vừa thẹn thùng, nhịn một lâu, mới lấy hết dũng khí ra khỏi phòng, đứng trên lan can lầu hai gọi Tiểu Đào ở dưới lầu: "Thông tin liên lạc của anh chàng chuyển phát nhanh kia em có không? Đưa cho chị, chị có một chuyển phát nhanh riêng muốn gửi, muốn anh ấy đến lấy hàng. ”
"Có, muốn gọi điện thoại hay WeChat? Anh Khương bình thường buổi chiều thường sẽ đến lấy, Chị Vũ Hàm, chị đem thứ chị muốn gửi để dưới lầu, lát nữa em nói với anh ấy một tiếng, để cho anh ấy trực tiếp mang đi cũng được. ”
Nghe Tiểu Đào trả lời, trong lòng Trần Vũ Hàm cảm thấy vô cùng ghen tuông.
Tiểu Đào vậy mà đã sớm có phương thức liên lạc của anh! Cô đã bỏ lỡ bao nhiêu cơ hội tìm bạn trai rồi! Nếu cô biết điều đó sớm hơn thì cô nghe Tiểu Đào nói người ta rất đẹp trai, mỗi ngày đều xuống dưới lầu lắc lư một chút.
Trong lòng cái này gọi là hối hận a, nhưng nghĩ đến lát nữa lại có thể nhìn thấy anh , trong lòng Trần Vũ Hàm lại trở nên vui vẻ.