⬅ Trước Tiếp ➡
“Không có gì buồn cười, chỉ là cảm thấy cô rất đáng yêu.”
“... Đúng là có bệnh.” Thu Bạch Bạch nói xong mấy chữ này, liền quay đầu không lên tiếng nữa, chỉ là lỗ tai hơi đỏ lên.
...
Hóa giải
Thu Bạch Bạch không tham gia nữa, vậy có nghĩa là không còn thế lực thù địch nữa.
Trần Tiểu Vũ và Ngô Phi nhìn nhau, trông như hữu nghị nói: “Bạn học Tiêu, cô không làm bài tập thì cứ nói thẳng ra, dù sao giáo viên biết được cũng sẽ không phạt cô. Cô là học sinh ngoan, giáo viên sẽ không để ý một hai lần như vậy đâu.”
Mạt Lỵ kiên trì. “Tôi làm rồi.”
Ngô Phi cũng nói: “Nếu cô làm rồi, thì sao lại không có vở bài tập chứ, có phải quên mang đi rồi không?”
Cô ta còn rất quan tâm mà tìm một lý do cho Mạt Lỵ.
“Tôi có mang.” Mạt Lỵ chợt cười, lại lấy một quyển vở ở trong cặp sách ra, cô đưa cho Chu Lạc. “Đây này.”
Trần Tiểu Vũ và Ngô Phi đều ngây ra, lúc phản ứng lại mới nói: “Không phải là vở bài tập khác chứ...”
Chu Lạc mở ra, nét chữ đẹp, trình bày tỉ mỉ. Môn toán cậu ta giỏi nhất, vừa nhìn đã có thể nhìn ra đối phương không phải chỉ làm ứng phó. “Là bài tập toán hôm qua.”
Lần này không chỉ có Trần Tiểu Vũ và Ngô Phi, mà ngay cả Thu Bạch Bạch cũng lặng lẽ quay đầu ngạc nhiên nhìn Mạt Lỵ.
Nhóm con gái đang ồn ào nháy mắt yên tĩnh lại, nhóm con trai thì rất đắc ý. Nhìn đi, nữ thần của tôi đâu có nói dối không làm bài tập đâu?
Mạt Lỵ nhìn Ngô Phi, cô đang cười, nhưng trong ánh mắt lại như có mũi tên nhọn, chỉ cần đối phương cử động nhẹ một cái, là cô ta sẽ bị tên đâm trúng... Nói một cách chính xác, thì giống như cô ta đã bị khí thế của cô khóa lại, không thể cử động.
Lần đầu tiên Ngô Phi biết được người trên mặt cười dịu dàng như vậy cũng có khí thế khiến người ta không còn chỗ che thân như thế.
“Tôi vẫn còn một quyển nháp, nộp cái này cũng được. Nếu cô thích vở bài tập của tôi, tôi không cần cô trả nữa, nhà chúng tôi cũng không thiếu chút tiền giấy này.”
Giết người không thấy dao.
Chu Lạc muốn nói, một quyển nháp lại cẩn thận như vở bài tập người khác nộp có phải hơi khoa trương quá không...
Không thiếu chút tiền giấy này, chẳng lẽ nhà cô ta lại thiếu hả?!
Trên mặt Ngô Phi lúc xanh lúc trắng, cô ta tựa như nghe thấy tiếng cười của người bên cạnh. Trước mặt cô, cô ta gần như không có bất cứ sức phản bác nào.
Trần Tiểu Vũ tất nhiên phải ra mặt cho bạn bè, cô ta châm chọc nói: “Nhà họ Tiêu quả thật giàu có, chúng tôi đâu thể sánh được chứ? Dù sao cũng không phải dùng tiền cô kiếm, tất nhiên tiêu thoải mái rồi. Chúng tôi không như vậy, còn phải tiết kiệm tiền giấy gì đó. Cô nói phải không, bạn học Tiêu?”
“À, cái này tôi cũng cảm thấy hơi phiền.” Mạt Lỵ cười ngại. “Chỉ là mỗi lần chú cho tôi rất nhiều tiền tiêu vặt, tôi không mua quần áo, cũng không mua đồ ăn bên ngoài. Cô biết đấy, để phụ huynh biết cô tiêu tiền của họ một cách thích hợp, sẽ khiến họ có cảm giác thành tựu. Thế nên lúc mua đồ học tập, tôi đã mua thêm mấy quyển vở, tôi vẫn còn nhiều quyển mới, nếu cô thích thì tôi có thể tặng cô một quyển. Như vậy không phải cô cũng có thể tiết kiệm được tiền giấy rồi à?”
Cô nghiêng đầu ngây thơ nói, cười ngọt ngào đáng yêu. Đây chỉ là tiền tiêu vặt Đường Nhiễm Mặc cho cô, kho tiền nhà họ Tiêu để lại cho cô, cô còn chưa tính đâu.
Trần Tiểu Vũ cảm nhận sâu sắc cô ta bị coi thường, nhưng cô ta lại không tìm được điểm nào để phản bác. Cô ta nặn tới mức đỏ mặt cũng không nặn ra được một chữ.
Mạt Lỵ dễ dàng giành chiến thắng, nói thật cô còn cả trăm nghìn cách để khoe khoang, nhưng đối với một đám nhóc thì chút trình độ này là đủ rồi.
Thu Bạch Bạch nhìn Mạt Lỵ, sờ cằm cảm thán. “Thì ra không phải bông hoa trắng, mà là hoa ăn thịt người.”
Mạt Lỵ nhìn cô ta cười vô cùng tươi tắn.
Đứa trẻ mười sáu, mười bảy tuổi còn chưa trải chuyện đời, đạo hạnh không đủ thì sao có thể đấu được với cô? Có lẽ vẻ không tranh với đời của cô đã mang tới lỗi giác cho mọi người rằng cô là người dễ bắt nạt, coi như cô không cảm nhận được thái độ thù địch tỏa ra từ trong đám con gái kia vậy. Nhưng cô là người đã học trường cấp ba một lần rồi, thủ đoạn nhỏ giữa con gái với nhau, cô gặp rất nhiều, cũng đã ứng phó nhiều rồi.
Thủ đoạn trẻ con bây giờ căn bản không đủ.
Cuộc chiến 1 vs 2 này, Mạt Lỵ đã giành chiến thắng, Ngô Phi và Trần Tiểu Vũ không chiếm được hời, khó xử trở về chỗ ngồi, tạm thời chấm dứt chiến tranh.
Mọi người bắt đầu có đánh giá mới về Mạt Lỵ, ít nhất cô không dễ chọc như vẻ bề ngoài của cô.
Đến giờ nghỉ trưa, Thu Bạch bạch đặt sách vào trong ngăn bàn, đang định ra khỏi phòng học, thì Mạt Lỵ bước tới trước mặt cô ta.
“... Làm gì?”
“Hôm nay tôi không mang cơm, nhưng tôi không biết đến nhà ăn thế nào, cậu có thể dẫn tôi đi không?” Cô đáng thương nhìn cô ta, giống như từ chối cô sẽ là làm một chuyện tàn nhẫn nhất trời đất này.
Lúc trước đều là cô giúp việc làm cơm cho cô mang đi, nhưng bây giờ cô giúp việc đã xin nghỉ. Tuy bữa sáng là cô tự làm, nhưng rất bất hạnh là cô lại quên mất việc chuẩn bị cơm trưa.
“...” Thu Bạch Bạch yên lặng một lát, đảo tròng mắt một vòng, không đứng đắn cười nói: “Đi nhà ăn làm gì, cơm ở đó cũng không ngon, cậu có gan thì đi theo tôi, tôi dẫn cậu đi ăn đồ ngon.”
Cô không hề do dự, gật đầu. “Ừ~”
Thu Bạch Bạch sụp nửa bên người.
...
Bị tóm cặp rồi
Nơi có đồ ăn ngon hơn cả nhà ăn... đó tất nhiên là ở ngoài trường rồi.
Thu Bạch Bạch ngồi trên bờ trường, một chân ở bên trong, một chân ở bên ngoài. Cô ta nói với Mạt Lỵ ở bên dưới: “Này,cô chiêu lớn ơi sao vậy? Cô có dám lên không hả?”
⬅ Trước Tiếp ➡