Đường Nhiễm Mặc một tay ôm eo cô, một tay sờ sờ đầu cô, giọng điệu vỗ về, "Cô không ngốc, chẳng qua là mỗi lần đều thích dùng tiểu não suy nghĩ mà thôi."
"Đường, Nhiễm, Mặc!"
Đây là lần đầu tiên cô gọi anh bằng tên của mình, thật sự là ...chết tiệt, một giọng nói êm tai, so với lúc cô gọi anh bằng chú nghe còn tốt hơn.
Anh giật giật ngón tay, khống chế ý muốn ấn vào sau đầu cô, trực tiếp cắn chặt môi cô, sau khi bình tĩnh lại cảm xúc sắp biểu hiện ra ngoài, anh liếc nhìn cây kem cô đặt trên bàn, "Sắp tan rồi."
"A! Kem của tôi!" Cô giật mình nhớ tới chuyện này, lúc đứng dậy, chân cô vô tình cọ vào đùi anh, cô hồn nhiên không để ý, đau lòng nhìn cây kem gần như tan chảy.
Không hề nhìn người đàn ông bên cạnh mình.
Đường Nhiễm Mặc trầm mặc ngồi một hồi, cuối cùng bất lực đứng dậy đi vào phòng tắm.
Bị thương.
Thu Bạch Bạch: "Cho nên, cậu đã từ chối cơ hội để biết trước kết cục?"
"Ừ, biết kịch bản không tốt."
"Tớ thực sự phục cậu. Chẳng lẽ xem phim đoán tới đoán lui mới vui?"
“Đúng nha, như vậy thì tớ mới có thể vui vẻ khi xem."
Bây giờ là thời gian cho các hoạt động thể dục tự do. Mạt Lỵ và Thu Bạch Bạch đang ngồi dưới bóng cây, ăn mặc quần áo thể thao và buộc tóc đuôi ngựa khiến các cô gái lộ ra sức sống tươi trẻ của riêng mình.
Công bằng mà nói, Mạt Lỵ đẹp được công nhận là sự thật. Đã có người đánh giá cô là hoa khôi trong lớp. Ngay cả khi những cô gái khác không phục, nhưng thực sự không thể tìm thấy ai đẹp hơn cô. Nhưng ở bên cạnh Mạt Lỵ, Thu Bạch Bạch có một loại khí chất của riêng mình mà không ai có thể trấn áp được.
Thu Bạch Bạch thực sự cũng rất đẹp, nhưng cô ta hung dữ hơn, xem như là màu sắc tự vệ của cô ta.
Thu Bạch Bạch nhớ tới bữa cơm trong nhà hàng kia, sau khi đi về, hồi lâu không tiêu hóa được, bởi vì khí lạnh trong người, “Tớ thật là khó có thể tưởng tượng, ngày nào cậu cũng phải ở cùng một người đàn ông lạnh lùng như vậy. Cũng không sợ bị đông lạnh."
"Thực ra, chú tớ rất tốt. Mỗi tuần đều cho tớ tiền tiêu vặt tiêu không hết, còn có mua rất nhiều đồ ăn vặt cho tớ. Mặc dù thường yêu cầu tớ không được ăn quá nhiều, nhưng chưa bao giờ đánh hay mắng tớ."
"Các người thật không hổ là chú cháu ..." Thu Bạch Bạch trợn tròn mắt, phải, một người nguyện đánh còn một người nguyện bên cạnh, mệt cho cô ta vẫn cho rằng chú cô trông lạnh lùng đối với cô không tốt, cô phải làm sao?
Nhưng mà lại nói, tại sao cô ta phải lo điều này?
Giáo viên thể dục thổi còi, "Tập hợp!"
Mạt Lỵ nhìn Thu Bạch Bạch, đối phương nhún vai, không có cách nào khác đứng lên, hai người cùng nhau đi tới đường băng cùng các bạn học khác rồi xếp hàng.
Nhiệm vụ trong lớp học hôm nay là 800 mét đối với nữ và 1.000 mét đối với nam, trong nháy mắt chính là tiếng buồn bã oán giận của các học sinh.
Theo số học sinh, nam sinh và nữ sinh được chia thành hai nhóm, Thu Bạch Bạch là nhóm đầu tiên chạy, Mạt Lỵ là nhóm thứ hai.
Mặc dù thành tích của Thu Bạch Bạch không tốt lắm, nhưng cô ta trong thể dục thực sự không có gì để nói, vung chân chạy thì ai cũng không đuổi kịp, kết quả cô ta về đích đầu tiên, mặt không đỏ tim không đập nhanh.
Mạt Lỵ với việc cô ta chạy về trước càng vui vẻ, cô đưa nước cho cô ta, "Thu Bạch Bạch, cậu thật lợi hại!"
"Trong một nhóm người cậu là người cố hét to nhất. Thật không biết xấu hổ." Nói thì nói như thế, nhưng Thu Bạch Bạch vẫn lấy nước mà cô đưa.
“Vậy thì cậu cũng cổ vũ cho tớ .” Mạt Lỵ chạy đến vạch xuất phát, vẫy tay với cô ta.
Thu Bạch Bạch trực tiếp xoay người, xấu hổ.
Nhóm thứ hai đã sớm bắt đầu, Thu Bạch Bạch nhìn một đám nữ sinh chạy một vòng, nhếch môi chán nản, đang định tìm một chỗ tốt nghỉ ngơi, lại nghe thấy tiếng hô hoảng sợ, cô ta quay đầu lại, người trên đường băng đã vây thành một đoàn.
Là Mạt Lỵ ngã xuống đất.
Thu Bạch Bạch lập tức chạy đến, đẩy mọi người ra và chen vào, thậm chí còn đẩy giáo viên thể dục ra, cô ta đến gần mới phát hiện mắt cá chân của Mạt Lỵ sưng đỏ rất đáng sợ, ngồi xổm xuống nhìn xem cô, "Có chuyện gì vậy?"
“Vừa ngã sấp xuống, vô tình xoay nó.” Mạt Lỵ rất đau, nhưng mà vẫn còn cười.
Làm sao lại có thể đột nhiên ngã sấp xuống?
Thu Bạch Bạch nhìn Ngô Phi và Trần Tiểu Vũ đang đứng phía sau, cô ta vẫn nhớ lúc nãy bọn họ là chạy phía sau Mạt Lỵ, Mạt Lỵ vốn là chạy rất chậm, lúc đó cô ta không nghĩ nhiều, nhưng Ngô Phi và Trần Tiểu Vũ thể dục luôn luôn tốt. Hôm nay làm sao lại chạy sau Mạt Lỵ như vậy?
Thu Bạch Bạch đứng lên, nhìn vào mắt hai cô gái.
Trong lòng Ngô Phi phát lạnh, "Thu Bạch Bạch tại sao lại nhìn chúng tôi như vậy? Cô ấy ngã cũng không phải là lỗi của chúng tôi!"
Trần Tiểu Vũ cũng nói: "Đúng nha, cô ấy thể dục đúng là không tốt. Ai biết cô ấy yếu như vậy, chạy vài bước đã có thể bị ngã đến mức như vậy."
“Ha.” Thu Bạch Bạch chế nhạo, giơ tay vén ống tay áo lên, mới nhận ra cô ta đang mặc áo thể thao tay ngắn, “Muốn đánh nhau phải không?
Cô gái nhỏ mười phần khí phách.
Ngô Phi và Trần Tiểu Vũ lùi lại một bước, bọn họ không quên những tin đồn về Thu Bạch Bạch, "Cô ... Cô là có ý gì? Chúng tôi cũng không đắc tội với cô?"
"Thu Bạch Bạch tôi đánh nhau còn cần lý do ư?"
Giáo viên vẻ mặt u ám hét lên: "Thu Bạch Bạch!"
Cô gái này cũng không đem giáo viên để vào mắt!
Thu Bạch Bạch như không nghe thấy, vừa định tiến tới, liền bị một tay kéo lại.