⬅ Trước Tiếp ➡
Cô thấy đó không phải hướng về phòng sách, "Chú ơi, chú đi đâu đấy?"
". . . Tắm rửa." Hầu như những chữ đó đều thoát ra từ kẽ răng anh.
Mạt Lỵ nằm sấp trên sofa không hiểu lắm, giờ này rồi còn tắm rửa gì, hơn nữa không phải anh đã tắm sau bữa cơm tối rồi à?
Đương nhiên cô sẽ không biết, sau bữa cơm tối anh tắm bằng nước nóng, mà giờ anh phải tắm nước lạnh.
Hơn nữa, ngày đầu đến trường, cô nhận được một món quà từ anh, một bộ đồ ngủ hồng nhạt.
À, còn là quần dài áo dài.
...
1: Thu Bạch Bạch
Một ngày mà Mạt Lỵ phải quay về trường học một lần nữa, cũng là ngày mà Đường Nhiễm Mặc phải về công ty, anh đã lãng phí không ít thời gian công tác vì cô cháu nhỏ này, vì thế anh phải cố gắng bổ túc trở lại.
Mạt Lỵ âu cũng rất không hiểu được với tính cách điên cuồng vì công việc của anh, cô thay chiếc váy đồng phục caro kiểu âu phục, sau khi chào tạm biệt Đường Nhiễm Mặc, cô ngồi lên xe để tài xế đưa đến trường học.
Theo như lời nói của Đường Nhiễm Mặc, vì cô bị mất trí nhớ nên mới chuyển trường, để cô lại có một khởi đầu mới. Mạt Lỵ không có ý kiến gì, cho dù anh không cho cô đi học trung học cô cũng chẳng có ý kiến.
Cô vào ban một lớp 11, lớp chuyên các môn khoa học xã hội, nhưng tỷ lệ nam nữ học sinh trong lớp không lệch nhau lắm, học sinh nữ nhiều sẽ sinh ra đủ loại drama, học sinh nam nhiều dễ xảy ra việc cãi nhau, cân bằng như vậy vừa phù hợp. Chủ nhiệm lớp thoạt trông cũng rất hòa ái, cô cũng xem như vừa lòng với chuyện này.
"Chào mọi người, tớ họ Tiêu, tên đầy đủ là Tiêu Mạt Lỵ, sau này xin mọi người giúp đỡ nhiều hơn nhé." Cô đứng trên bục giảng, mỉm cười tự giới thiệu bản thân, hào phóng mê người.
Có mấy học sinh nam đã bắt đầu rục rịch, họ sớm biết sẽ có học sinh chuyển trường đến, nhưng không ngờ người đến sẽ là một hot girl siêu xinh!
Có học sinh nữ hỏi với vẻ không hữu nghị cho lắm: "Cậu là Tiêu Mạt Lỵ, tiểu thư lớn của xí nghiệp Tiêu Thị?"
"Đúng thế." Giọng điệu của người hỏi không tốt, nhưng cô vẫn cười đến là dịu dàng.
Học sinh bên dưới nháy mắt nhìn cô bằng ánh mắt kinh ngạc, phần lớn bọn họ không phải con nhà bình thường, xí nghiệp Tiêu Thị danh vọng cao đến thế, cho dù họ không nghe được từ miệng của phụ huynh thì cũng thấy trên tin tức của báo chí đưa tin, có tin ngách nói rằng Tiêu Mạt Lỵ là thiếu nữ kiêu ngạo ương bướng, xa rời chuẩn mực, bất lương khôn cùng, nhưng giờ thoạt trông... Nụ cười của cô rất đỗi dịu dàng, thần thái bình thản, từng cử động hành vi có thể nói là thục nữ dịu dàng đúng tiêu chuẩn, làm gì có dáng vẻ giống như trong lời đồn đãi kia?!
Tuy nhiên, người họ Tiêu không nhiều lắm, nhưng cũng chẳng ít ỏi. Quan trọng là, cô đúng thật là tiểu thư nhà xí nghiệp Tiêu Thị nọ.
"Nghe nói trước kia cậu không lăn lộn thuận lợi ở Anh Lý, nên mới chạy tới Bạch Tuân chỗ chúng tôi, có thật vậy không?" Học sinh nữ cười ác liệt, gương mặt tươi đẹp bởi vì nhiễm ý tứ hàm xúc cố ý gây khó dễ nên trông cô nàng có vẻ thật điêu ngoa.
"Thu Bạch Bạch!" Chủ nhiệm lớp Chương Vân cau mày lên tiếng cảnh cáo học trò.
Học sinh nữ tên là Thu Bạch Bạch nói với vẻ chẳng hề gì: "Sao nào, em quan tâm chăm sóc đến bạn học thôi mà cũng không được à?"
"Không sao, em có thể trả lời bạn ạ." Giọng nói của Mạt Lỵ êm dịu bình tĩnh, sự bao dung của cô và việc cố hết sức gây khó dễ của cô ta trở thành đối lập rõ ràng, "Trước kia tớ học ở trường trung học Anh Lý, mà ở trường học... đại khái cũng không thể nói là  lăn lộn được, sau khi bị tai nạn xe cộ tớ quên không ít chuyện, vậy nên cũng không thể trả lời cậu... Ừm, rằng tớ sống thuận hay không, là vì chú tớ cảm thấy để tớ bắt đầu lại lần nữa ở hoàn cảnh mới sẽ rất tốt nên tớ mới chuyển đến trường mình. Hoàn cảnh ở đây tốt lắm, các bạn cũng rất đáng yêu, tớ rất thích."
Khi cô ta nghe thấy cô nói ra hai chữ đáng yêu, Thu Bạch Bạch đối diện với đôi mắt cười của bạn học trên bục giảng, không phát ra tiếng nào, cô ta nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, trong lòng thầm mắng một câu đứa con gái này có phải bị ngốc rồi hay không.
2: Thu Bạch Bạch
Cả đám học sinh không ngờ chỉ đơn giản như vậy Thu Bạch Bạch sẽ không làm khó dễ nữa, tâm trạng vốn đang chờ xem kịch hay liền hoàn toàn biến thành kinh ngạc.
Thu Bạch Bạch có thể nói là người không hợp với tập thể nhất, mỗi lần đang không có việc gì cũng nhảy ra gây sự một chút, nhìn ai cũng với vẻ mặt không tốt đẹp, tuy rằng nom dáng vẻ cô nàng cũng xinh đẹp, nhưng chẳng ai muốn làm bạn bè với cô ta, cô ta tồn tại trong sự bài xích của mọi người.
Chương Vân không giống với những người khác, cô biết cha mẹ Mạt Lỵ vừa mới qua đời, cho nên trong lòng không khỏi đồng cảm và thương hại học sinh mới hơn một chút, cô cố ý giúp đỡ Mạt Lỵ, nói với vẻ uy nghiêm của một cô giáo chủ nhiệm lớp: "Được rồi, chương trình chào đón bạn mới đến lớp đến đây là được rồi, Mạt Lỵ, đó là chỗ ngồi của em, em xuống đi."
"Dạ, cảm ơn cô giáo Tạ."
Cô đeo cặp sách đến vị trí gần cửa sổ nọ, vừa ngồi xuống liền cảm nhận được ánh mắt đến từ bốn phương tám hướng, trong đó làm người ta chú ý nhất chính là ánh mắt đến từ vị trí của bạn học phía trên bên phải rồi.
Cô nhìn qua đó, rồi mỉm cười với cô nàng.
Thu Bạch Bạch sửng sốt,  ngổn ngang trăm mới hừ một tiếng rồi nghiêng đầu.
Mạt Lỵ sẽ không để trong lòng, một đám trẻ con thôi ấy mà, họ cảm thấy thích hay chán ghét, cô sẽ không đặt nặng làm gì, chỉ là đợi đến lúc tan học còn phải ứng phó với học sinh nam hỏi phương thức liên lạc với cô... vậy thì hơi rắc rối một chút.
Hiện giờ trông cô không khó bắt chuyện, trời sinh vốn đã xinh đẹp, lại còn có thân phận thiên kim tiểu thư Tiêu Thị, ai cũng muốn làm cô quen mặt mình.
Thu Bạch Bạch nhìn một đống chen lách đến vị trí gần cửa sổ, lại nhìn các bạn học sinh nữ ngồi cùng một chỗ ghen tị nhìn qua đó, cô ta cười nhạo thành tiếng rồi lười biếng nằm sấp xuống bàn, tâm trạng thật tốt, sau này sẽ có nhiều kịch hay để xem cho coi!
Chẳng bao lâu sau đó, tin tức thiên kim xí nghiệp Tiêu Thị ở ban một lớp 11 sẽ truyền khắp học sinh toàn trường trung học Bạch Tuân.
Mãi đến khi Mạt Lỵ ngồi lên chiếc xe đón cô về nhà, cô mới thở phào nhẹ nhõm một hơi, làm học sinh quá khó khăn, đặc biệt là làm học sinh ngoan có gia thế vinh quang lừng lẫy.
Đến lúc cô về đến nhà, Đường Nhiễm Mặc vẫn chưa trở về, điện thoại trong phòng khách vang lên, là do thím nấu cơm trong nhà gọi tới.
"Cô Tiêu à, con dâu nhà tôi sắp sinh, tôi phải về nhà cũ một chuyến, mấy ngày nay chỉ sợ không tới nấu cơm được."
 Mạt Lỵ vội cười nói: "Không sao đâu, chúc mừng thím Vương sắp lên chức bà nội nhé."
"Haiz, cảm ơn cô Tiêu, vốn nói là ngày sinh dự tính vào tháng sau, nào ngờ lại đẻ trước thế này, làm phiền cô nói với ngài Đường một câu nhé, thật đúng là ngại quá."
"Không sao đâu ạ, cháu sẽ nói với chú ạ."
"Vâng, vâng, cảm ơn cô."
Phía bên kia điện thoại, thím Vương tắt máy xong cũng cảm thấy thật may mắn rằng người nghe điện thoại là Mạt Lỵ, nếu là Đường Nhiễm Mặc, chỉ sợ bà vừa mới miệng đã bị khí thế mạnh mẽ của anh đè ép nói không ra lời rồi.
⬅ Trước Tiếp ➡