⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng mà, chân vừa mới nâng lên, còn chưa đá trúng cái bàn, người đàn ông đè phía trên đã đánh rơi cái chân không an phận của cô, tay chân cô bị anh giữ chặt.
“Buông tôi ra!” Sợ bản thân không khống chế được làm ra cái gì, Phương Trì Hạ đẩy đẩy ngực anh.
“Sắc mặt sao khó coi vậy?” Ánh mắt anh từ từ đảo qua mặt cô, người này biết rõ còn cố hỏi.
Lòng bàn tay còn ấn lên môi cô, nhẹ vân vê, cọ xát một chút.
Nhìn sắc môi cô nháy mắt giống như đóa hồng kiều diễm nở rộ, tâm tình của anh tựa hồ cực tốt.
“Anh……” Phương Trì Hạ phẫn nộ chỉ vào anh, khuôn mặt đỏ lên.
Cô bỗng nhiên có loại cảm giác giống như anh đang chơi cô, trêu cợt cô như vậy, anh ta rất vui à?
“Tôi làm sao?” Anh khí định thần nhàn[2] mà nói chuyện với cô, sau đó ném cô lên giường.
[2] Khí định thần nhàn: Dáng vẻ bình tĩnh, nhàn nhã.
“Đồ lưu manh!” Phương Trì Hạ nghiến răng nghiến lợi mắng một câu, từ trên giường ngồi dậy, hai tay quấn lên cổ anh, cúi người, liền hung hăng cắn xuống thịt trên cổ anh.
Cô cực kì dùng sức cắn, anh ném cô, cô cũng không để anh yên, thậm chí còn cắn ra một dấu răng rõ ràng.
Lạc Dịch Bắc rõ ràng không dự đoán được cô sẽ dùng phương thức phản kích như vậy, ngẩn ra một chút, muốn đẩy cô ra, còn chưa kịp mở miệng, lại bị động tác tiếp theo của cô làm cho biến đổi sắc mặt.
Phương Trì Hạ nâng chân lên công kích về phía bộ vị mấu chốt của anh ——
Anh không cho cô dễ chịu, cô cũng khiến anh nếm thử đau khổ!
Cô hành động rất nhanh, lại bất ngờ, nhưng tốc độ Lạc Dịch Bắc lại nhanh hơn cô, thân thể hơi nghiêng về một bên, tránh động tác của cô, bàn tay thuận thế giữ chặt chân cô.
“Cô gái, lá gan cô rất lớn!” Đưa mắt nhìn khắp thành phố C, cô là người thứ nhất dám không biết tự lượng sức mình công kích anh như vậy.
“Buông tay!” Phương Trì Hạ muốn đổi chân khác, nhưng lại lần nữa bị động tác nhanh nhẹn của anh chế trụ.
“Đã từng thử lượng sức mình chưa?” Lạc Dịch Bắc nhàn nhạt quét mắt nhìn cô một cái, khóe môi gợi lên nụ cười trào phúng, giữ chặt tay cô, cả người Phương Trì Hạ không khống chế được lướt về phía anh, thuận thế đâm vào trong lòng anh.
KHÔNG BIẾT SÔNG CHẾT
“Rốt cuộc anh muốn thế nào?” Phương Trì Hạ cảm thấy xấu hổ, muốn rút chân ra, nhưng thử vài lần đều không thành công.
Giãy không thoát, cô đơn giản cũng không giãy giụa nữa, “Giữ tôi như vậy, không cảm thấy không thú vị sao?”
“Hửm? Vậy cô cảm thấy thế nào mới thú vị?” Anh ung dung nhìn cô, sau đó buông lỏng bàn tay đang chế trụ cô.
Phương Trì Hạ nhìn chằm chằm anh hai giây, hai cánh tay đột nhiên ấn lên người anh, đôi môi hướng về phía mặt anh……
Nụ hôn như chuồn chuồn lướt nước, cũng không có quá bất kì xâm nhập gì, chỉ dừng lại ở đó, nhưng rõ ràng lại làm cơ thể Lạc Dịch Bắc cứng đờ, trên môi có cảm giác tê dại như bị dòng điện xẹt qua.
Phương Trì Hạ im lặng nhìn anh, khóe mắt lóe sáng nhìn đai lưng áo tắm của anh, bàn tay theo ngực anh chậm rãi đi xuống.
Ánh mắt Lạc Dịch Bắc tối lại.
Phương Trì Hạ chuyển tầm mắt, thừa dịp anh thất thần, bàn tay kéo đai lưng áo tắm của anh ra, liền bị anh giữ chặt, muốn nhanh chóng thít chặt lưng áo tắm lại, nhưng mà, thời điểm muốn thắt, cô lại thất bại.
Đai lưng bị anh mở ra……
Không phải cô không đủ nhanh, mà là anh quá mức nhanh nhẹn!
Phương Trì Hạ phản xạ có điều kiện muốn trốn xuống dưới giường, nhưng còn chưa kịp xoay người, người đàn ông phía sau đã như mãnh hổ nhào tới.
“Cô phải trả giá lớn, cô gái không biết sống chết này!”
Ngay khi anh trầm giọng cảnh cáo, Phương Trì Hạ chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm lại, còn chưa kịp phản ứng lại, thân thể đã bị đẩy lui về sau mấy bước, đầu gối khuỵu xuống tấm thảm dày……
Một đêm dài...
Phương Trì Hạ đau đến nỗi không thể hô hấp.
Thời điểm tỉnh lại đã là sáng sớm.
Căn nhà rất bừa bộn, quần áo hai người rơi khắp nơi, ga trải giường cũng bị chà đạp đến mức lộn xộn, xung quanh vẫn còn tràn ngập dấu vết của đêm qua.
Người bên cạnh tựa hồ vẫn còn đang ngủ say, đôi mắt nhắm chặt.
Mỗi nơi trên người Phương Trì Hạ cơ hồ đều rất đau, xương cốt như bị người ta tháo ra rồi lắp lại, chỉ động thôi là đã cảm thấy đau.
Lưu manh!
Hung hăng mắng thầm người bên cạnh một ngàn lần, cô nhặt quần áo của mình trên mặt đất lên rồi mặc vào, nhưng cô lại không lập tức rời đi.
Phương Vinh cuối cùng có rời khỏi đây không, cô không biết.
Tối hôm qua cô may mắn tránh được một lần, nhưng nếu ra khỏi đây, nhất định cô sẽ không còn may mắn như thế!
Phương Trì Hạ châm chước một chút, quyết định ở lại chờ người trên giường tỉnh rồi sẽ cùng nhau rời đi.
Cô không biết thân phận Lạc Dịch Bắc, nhưng ngay cả Phương Vinh lẫn phục vụ cũng không dám xông vào, khẳng định lai lịch đối phương cũng không nhỏ!
⬅ Trước Tiếp ➡