Cảnh bên bờ sông là cảnh viễn cảnh, chỉ cần hai người tỏ ra thân thiết, vui đùa thoải mái là được. Khi máy quay đã vào vị trí, cả hai lập tức cởi áo khoác, đi về phía bãi cỏ đầy lau sậy ven sông.
Gió lạnh cắt da cắt thịt. Vừa cởi chiếc áo lông ấm áp, cảm giác như bị lột cả một lớp da. Sở Tụ lạnh đến mức suýt hét thành tiếng.
Thấy cô run lập cập, Hà Dĩ Hoan bật cười trêu “Cô cứ nghĩ là không lạnh, thì sẽ không lạnh nữa ”
Sở Tụ nghiêng đầu nhìn cô “Tự ám thị tâm lý à? Không ăn thua đâụ”
Hà Dĩ Hoan rùng mình một cái, co vai cười “Có vẻ như đúng là vô dụng thật.”
Sở Tụ …
Càng đến gần bờ sông, gió lại càng lạnh thấu xương. Sở Tụ vừa chà xát hai cánh tay để giữ ấm, vừa đảo mắt nhìn qua mặt sông trước mặt làn nước trong veo, dòng chảy tuy không mạnh nhưng mặt sông lại khá rộng, có thể đoán được chỗ đó rất sâụ
Khu vực mà họ đang quay cảnh này hoàn toàn hoang sơ, không có bờ đê hay bất kỳ thiết bị bảo hộ nào, có thể nói là vùng đất chưa từng được khai phá. Cỏ dại mọc um tùm khắp nơi, nhìn thế nào cũng thấy có chút âm u, lạnh lẽo.
“Không biết chỗ này có rắn không nhỉ?” Hà Dĩ Hoan nhỏ giọng lẩm bẩm.
Sở Tụ nhướng mày đáp “Chắc đang ngủ đông rồi, đừng lo.”
Hà Dĩ Hoan nghe xong thì như bừng tỉnh, bật cười khanh khách “À ha, đúng rồi ha. Tôi quên mất ”
Hai người còn chưa kịp trò chuyện thêm, đạo diễn đã cầm loa hô “Chuẩn bị bắt đầu ”
Thế là cả hai lập tức theo như kế hoạch đã bàn sẵn, di chuyển về vị trí và bắt đầu nhập vai.
Hà Dĩ Hoan cười nói “Chúng ta như vầy nhìn có hơi ngốc không?”
Sở Tụ cười khúc khích, nhưng vẫn rất nghiêm túc thể hiện đúng yêu cầu diễn xuất.
Đột nhiên, trong đầu Sở Tụ thoáng hiện lên một đoạn miêu tả trong tiểu thuyết
“Hà Dĩ Hoan và Sở Tụ cùng quay cảnh chơi đùa bên bờ sông. Thấy cảm xúc đối phương căng thẳng, Hà Dĩ Hoan muốn đùa một chút để làm dịu không khí.
Trước khi kịp mở miệng, đã nghe Sở Tụ nói Chị sắp ngã rồi nha.
Hà Dĩ Hoan liền hỏi Vậy em có cần ngã cho đẹp một chút không?
Sở Tụ không trả lời, chỉ kéo tay Hà Dĩ Hoan xoay vài vòng, đúng lúc Hà Dĩ Hoan sắp ngã, lại cảm thấy có lực đẩy nhẹ nơi eo. Dưới tác dụng của lực quán tính, cô lảo đảo mấy bước, rồi rơi thẳng xuống sông...”
“Em có cần ngã cho đẹp một chút không?” Câu nói giống hệt trong tiểu thuyết, bất ngờ được Hà Dĩ Hoan nói ra.
Sở Tụ giật mình, lập tức trở nên cảnh giác, nghiêm giọng “Cẩn thận đấy, chỗ này không bằng phẳng, đừng đi sát bờ quá.”
Nhưng Hà Dĩ Hoan dường như chẳng nghe thấy gì, vẫn mỉm cười xoay người bên cạnh cô vài vòng. Ngay sau đó, chân cô bỗng hụt một nhịp, cơ thể nghiêng hẳn ra sau, lảo đảo lùi vài bước…
“Bùm ” Một tiếng động lớn vang lên, Hà Dĩ Hoan rơi thẳng xuống sông
Đồng tử Sở Tụ co rút lại, sững người đứng nhìn cảnh tượng quỷ dị trước mắt. Rõ ràng cô không hề đụng vào Hà Dĩ Hoan, một ngón tay cũng chưa chạm tới, vậy mà Hà Dĩ Hoan vẫn ngã xuống nước?
Cái quái gì vậy?
Chẳng lẽ dù cô có làm gì đi nữa, cốt truyện vẫn sẽ quay về quỹ đạo cũ? Trong mắt người khác, cô vẫn là nữ phụ tâm cơ đẩy người xuống nước sao?