Chương 16
khốc, áo khoác của cô bị Lộ Ngôn Quân cởi ra để trên sofa, có lẽ hắn đã ôm cô từ xe về phòng nên chân cô mới không đi dép lê.
Cô đi chân trần, lảo đảo đi xuống phòng khách, mở tủ lạnh uống mấy ngụm nước khoáng.
Trong lúc mơ màng, hình như cô nghe thấy tiếng chuông điện thoại của mình trên lầu, muốn đứng dậy nhưng cả người chẳng còn sức lực.
Lộ Ngôn Quân để trần thân trên, đi ra khỏi phòng tắm, phía dưới chỉ quấn chiếc khăn tắm.
Sau khi tìm được điện thoại của cô để tắt máy, hắn mới mặc áo tắm dài vào rồi đi xuống lầụ “Khó chịu lắm à?” Thấy Ninh Tri Đường dựa vào tủ lạnh ngủ, hắn ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng vuốt ve gương mặt cô.
“Vợ có khó chịu bằng anh không?” Hắn nâng cằm cô lên, lo lắng hỏi.
Không thể hiện ra chứ đại biểu cho việc Lộ Ngôn Quân không nhận ra cô đang trốn hắn, kháng cự hắn.
“Nhưng thế cũng tốt.” “Vợ càng sợ anh thì sẽ càng yêu anh, càng không rời khỏi anh được.” Lộ Ngôn Quân khom lưng bế cô lên lầu, cánh tay gối sau đầu cô, nhẹ nhàng đặt cô xuống giường.
“A… hức… đau quá… đau quá, Lộ Ngôn Quân….” Ngay cả sức để đẩy hắn ra cũng không có, nơi riêng tư non nớt không ngừng hứng chịu từng cú thúc thô bạo, đau đớn như bị xé rách, Ninh Tri Đường chỉ có cách bất lực xin tha.
“Hức hức… Em biết sai rồi…” Lộ Ngôn Quân bật cười, sau khi rút dương vật ra, hắn lại hung hắng cắm vào tận tử cung.
Móng tay Ninh Tri Đường dùng sức ghim vào tay hắn, dưới từng cú nhấp như mưa rền gió dữ, cô như một nhành hoa yếu đuối không nơi nương tựa.
Khóc như hoa lê dính hạt mưa “Em sai rồi… Chuyện gì em cũng sai rồi….” Không nên thích hắn, không nên yêu hắn, càng không nên đồng ý ở bên hắn.
“Bên trong nóng quá.” So với sự khó chịu của cô, hắn thì sướng đến tê cả da đầu, cả người đè trên người cô mạnh mẽ đưa đẩy, cũng không màng cô gái dưới thân kêu to.
Mỗi một lần rút ra hay cắm vào đều khiến cô đau đớn khó chịụ Cô chẳng biết cuộc mây mưa đầy tra tấn này bao giờ mới kết thúc.
Bây giờ Lộ Ngôn Quân đối với cô đầy xa lạ bất an cùng với sợ hãi.
“Đường Đường, chú tâm chút nào.” Làm tình còn có thể thất thần, xem ra hắn chưa đủ nỗ lực.
Mặc cho dương vật vẫn còn cắm bên trong, Lộ Ngôn Quân úp người cô xuống khiến đầu gối cô muốn khép lại phải mở rộng ra.
Ninh Tri Đường vùi mặt vào gối, không tiếng động khóc nức nở.
Rõ ràng nên chán ghét Lộ Ngôn Quân, nhưng tại sao cô lại không làm được?
Ngày tháng cứ trôi qua một cách mơ màng.
Lộ Ngôn Quân ở nhà đợi, Ninh Tri Đường cũng không dám tự mình đi ra ngoài, giặt sạch khăn trải giường xong rồi mang ra phơi cùng quần áo.
Lộ Ngôn Quân thấy cô tất bật, không chịu ngoan ngoãn ngồi cạnh mình, nhưng vẫn không nói gì.
Một mình hắn sống trong căn biệt thự hai tầng đơn lập, bình thường đều gọi người tới quét dọn nấu nướng.
Vốn dĩ chính là thiếu gia nhà giàu, trong nhà càng cưng chiều thiên vị hắn vô độ, theo lý mà nói, Lộ Ngôn Quân trưởng thành không nên vặn vẹo như vậy.
Ninh Tri Đường cầm tấm ảnh chụp chung trên bàn, hắn vẫn còn giữ ảnh từ thời cấp ba, suy nghĩ của cô lại như bay về trước kia.
Nhìn Lộ Ngôn Quân trong ảnh đang dựa vào vai cô, dịu dàng mỉm cười nhìn vào ống kính.
Tuy