Phát Điên Vì Em
Chương 20
⬅ Trước Tiếp ➡

kể, Lộ Ngôn Quân rất thích đưa bạn gái ra mắt đám bạn thân, hầu như mọi buổi tụ họp đều có cô đi cùng.
“Vợ về rồi à?” Khi Ninh Tri Đường trở về biệt thự, Lộ Ngôn Quân đang tập luyện trong phòng khách.
Gần đến giờ ăn tối, người giúp việc cũng đã đến và đang chuẩn bị bữa ăn trong bếp.
Nhìn cô trở về mà không mang theo thứ gì, hắn đoán rằng cô không ra ngoài mua sắm.
Lộ Ngôn Quân nâng tạ tay nặng 30 cân mà không có vẻ gì là vất vả.
Chân hắn đang làm các động tác kéo giãn, phần eo chuyển động đều đặn.
Dường như hắn đã tập được một lúc, chiếc áo thun thấm mồ hôi hơn một nửa.
Trong mắt Ninh Tri Đường, cuộc sống của Lộ Ngôn Quân luôn rất đơn giản đi học khi có lớp, lúc rảnh rỗi thì tụ tập với đám bạn.
Mỗi buổi sáng hắn đều chạy bộ hoặc dành thời gian tập luyện, là người rất kỷ luật với bản thân.
Ninh Tri Đường nhẹ nhàng nói “Ăn tối xong em phải về nhà.” Hai ngày nay cô chưa về nhà, mẹ cô tưởng rằng cô đang bận rộn với các khóa học ở trường.
Lộ Ngôn Quân im lặng một lúc, khiến Ninh Tri Đường bất giác quay sang nhìn hắn.
Ánh mắt hai người giao nhau, nhưng rồi nàng lại nhanh chóng quay đi.
Lộ Ngôn Quân không nói gì thêm, chỉ đáp “Ăn xong anh sẽ đưa em về.” “Chị về rồi đây.” Nghe thấy tiếng chị gái, Ninh Tịch Ngữ đang ngồi xem TV trong phòng khách liền quay lại, nhìn thấy Ninh Tri Đường đang thay dép ở cửa, cô nàng vui vẻ kêu lên “Chị ” Ninh Tri Đường xoa đầu em gái rồi đưa cho cô nàng món quà cầm trên tay.
“Oa, chị trúng số à?” Ninh Tịch Ngữ nhìn hộp quà tinh xảo, chỉ cần liếc qua là cô nàng nhận ra ngay nhãn hiệu in trên đó.
“Mấy chỗ này bán đồ ăn vặt đắt lắm.
Một hộp thế này cũng cả ngàn tệ ấy, nhưng đắt xắt ra miếng, nhìn đẹp thế này mà.” Mỗi món bánh trong hộp đều được đóng gói riêng biệt, từ vẻ ngoài đến hương vị đều mang đầy sự xa hoa và chất lượng.
“Anh rể mua cho chị à?” Ninh Tịch Ngữ hỏi, nghĩ ngay đến Lộ Ngôn Quân, người duy nhất bên cạnh chị mình luôn hào phóng như vậy.
“Em vừa thấy xe anh ấy dưới nhà.
Còn thấy hai người hôn nhau dưới đó nữa.” Nghe em gái nói vậy, Ninh Tri Đường hơi ngượng, nhớ lại cảnh bị bắt gặp.
Cô nhanh chóng chuyển chủ đề “Không ăn thì bỏ đi.” “Chị nói đùa à ” Ninh Tịch Ngữ ôm chặt hộp quà như giữ báu vật.
Ngay cả khi ăn hết bánh, hộp quà cũng đáng giữ lại vì đẹp quá.
Hơn nữa, nếu đem bán lại cũng được khối tiền.
“Em tiếc không dám ăn, em định đem lên mạng bán lại.” Mấy món bánh này là do Lộ Ngôn Quân mua cho Ninh Tri Đường.
Dù họ đã ăn tối, nhưng anh vẫn lo cô đói nên tiện đường mua thêm bánh về cho cô.
“Tùy em thôi.” Đồ đã đưa cho em gái rồi, ăn hay bán là quyền của cô nàng.
“Sao trông chị không vui thế?
Cãi nhau với anh rể à?” Ninh Tịch Ngữ nhận ra cảm xúc của chị mình không ổn, dù lúc nãy cô nàng vừa thấy hai người tình cảm với nhau dưới nhà.
“Việc học của em thế nào rồi?” Ninh Tri Đường hỏi, cố chuyển chủ đề.
“Cũng tạm ổn.” Ninh Tịch Ngữ trả lời qua loa.
Cô nàng vốn thuộc kiểu người lười biếng, chỉ chăm chỉ vào phút chót.
“Em định thi vào trường nào?” Ninh Tri Đường hỏi tiếp.
“Đại học T.” Ninh Tịch Ngữ trả lời ngay, không cần


⬅ Trước Tiếp ➡