Chương 3
chiếc đèn bàn làm vũ khí, cố giữ khoảng cách an toàn với hắn.
Cô lùi về phía xa nhất có thể, giọng nói run rẩy vang lên.
“Anh… anh sao có thể… Anh không nên…” “Không nên ở đây sao?
Anh đáng lẽ nên ở trong bệnh viện để điều trị sao?” Lộ Ngôn Quân bật cười nhạt, giọng điệu dường như không cảm thấy tổn thương hay đau buồn.
Nhưng ánh mắt hắn, ánh mắt ấy đầy tĩnh lặng, lạnh lẽo, chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đủ biết rằng hắn không phải người bình thường.
“Anh không ngờ trong mắt em, anh lại trở thành một thứ gì đó cần phải bị cách ly như thế.” Lộ Ngôn Quân nói, giọng như than thở, nhưng ánh mắt tối tăm của hắn lại ánh lên một chút tàn ác, đầy sát khí.
“Anh không ngờ rằng em lại hợp tác với mẹ anh để đưa anh vào trại tâm thần như thế này.” “Em đang run rẩy à?
Em sợ anh sao?” Lộ Ngôn Quân chưa bao giờ làm tổn thương Ninh Tri Đường.
Dù giờ đây hắn đang tức giận, đầy thất vọng, nhưng hắn vẫn cố gắng kiềm chế cơn giận bùng nổ trong lồng ngực.
Hắn cắn chặt răng, hít một hơi thật sâu rồi nói “Qua đây.” Ngay khoảnh khắc hắn cúi đầu, Ninh Tri Đường nhanh chóng lao về phía cửa, cố gắng mở khóa.
Nhưng tệ thay, cánh cửa dường như đã bị khóa chặt từ lúc nào, cô vặn mãi mà không sao mở được.
Cô đấm mạnh vào cửa, sợ hãi đến nỗi không thốt lên lời, bàn tay run rẩy không ngừng xoay nắm cửa một cách tuyệt vọng.
Không ai có thể hiểu được nỗi sợ đang trào dâng trong lòng cô, trong khi bóng dáng của hắn càng lúc càng gần, chậm rãi, không ngừng tiến đến gần cô.
Cô biết hắn đang kiềm nén cơn giận.
Trông hắn có vẻ bình tĩnh, nhưng đôi mắt lại lộ rõ sự điên cuồng, như một kẻ lạc lối không cách nào quay lại.
Ninh Tri Đường chỉ biết run rẩy, không dám nhúc nhích.
Vừa muốn kêu cứu thì miệng đã bị tay Lộ Ngôn Quân nhanh chóng bịt lại, hắn dễ dàng ôm lấy eo cô rồi kéo về phía saụ Ninh Tri Đường giãy giụa theo bản năng, hai mắt mở to hết cỡ, nhưng sức lực của hắn quá mức kinh khủng, mọi cố gắng của cô đều chẳng thấm vào đâụ Thậm chí Lộ Ngôn Quân còn nhẹ nhàng nhấc cô lên rồi ném thẳng xuống giường, cả người hắn gần như cưỡi trên người cô, dùng lực như muốn bóp nát cổ tay của cô để ấn lên trên đỉnh đầụ Hắn cúi xuống sát mặt cô, hơi thở nóng cháy phả vào mặt “Em chạy đi đâu?
Anh chưa bao giờ muốn làm tổn thương em, ở bên anh lâu như vậy, chẳng lẽ em không biết chuyện này?” Ninh Tri Đường chưa bao giờ sợ hắn sẽ làm mình tổn thương, cô chỉ muốn thoát khỏi kẻ điên này, nhưng dù có cố gắng thế nào cũng không thể.
Cô thật sự không biết tại sao hắn cứ bám lấy chẳng chịu buông tha cô.
Quãng thời gian hắn ở bệnh viện, cô từng viết thư chia tay cho hắn, cô biết hắn đã đọc được, huống chi cô đã phá thai, mẹ cô đã chết, hiện giờ em gái cô ở đâu cũng chẳng rõ, bây giờ hai người chẳng còn chút liên quan nào.
Ánh mắt cô như muốn hỏi hắn vì sao cứ luôn quấn lấy mình, bởi vì quá mức sợ hãi mà cả người cô đều đang kịch liệt run rẩy, liên tục lắc đầu tránh tiếp xúc với hắn, hai chân không an phận quẫy đạp, từ xoang mũi tràn ra tiếng rên rỉ bất lực lại sợ hãi.
Lộ Ngôn Quân cũng không muốn đối xử thô bạo với cô như vậy, nhưng cô