Chương 15
Bên tai truyền đến tiếng hít thở của A Phong.
Phương Mộng Bạch nhắm mắt, nơi ở nơi A Phong không nhìn thấy, tâm lại trầm xuống như tiếng ve kêu đêm hè, ong ong quấy nhiễu loạn thành một đoàn, chẳng thể chợp mắt.
A Phong tuy ngây thơ nhưng lại thông minh, chàng chưa bao giờ dám để lộ nỗi ưu sầu trước mặt nàng.
Chỉ mong vị Hạ công tử kia thật sự nói được làm được, sáng mai mau chóng rời đi, đừng đến quấy rầy phu thê bọn họ nữa.
Sáng hôm sau, A Phong bị Phương Mộng Bạch đánh thức bằng những nụ hôn.
Nhẹ nhàng, dày đặc như mưa xuân phủ lấy mặt nàng.
Vừa hôn nhẹ, y vừa dịu dàng gọi “A Phong, A Phong... tỉnh rồi à? Dậy đi.”
Mí mắt A Phong nặng trịch, không sao mở nổi “Ừm... Sao sớm thế? Mấy giờ rồi?”
Trong lòng cảm thấy lạ lùng.
Sáng nào nàng cũng ngủ nướng không dậy nổi, Phương Mộng Bạch chưa bao giờ ép nàng cả.
Sau khi chàng tỉnh thì tự rời giường chuẩn bị cơm, để phần bữa sáng lại rồi đến trường, mặc kệ nàng ngủ đến mặt trời lên cao.
Tại sao sáng sớm hôm nay nhất định phải gọi nàng dậy.
Nàng mơ màng ngồi dậy như người mộng du, mặc quần áo rửa mặt.
Vừa làm xong trình tự dậy sớm, cơn buồn ngủ cũng đi hơn phân nửa.
“Sao hôm nay lại sớm thế?”
Phương Mộng Bạch không giấu nàng, ôn tồn nói “Trong nhà còn có người ngoài, để nàng một mình ta không yên tâm.”
Hóa ra là đề phòng vị Hạ công tử kia, A Phong hiểu ra “Ta thấy y cũng không giống loại người...”
Ánh mắt Phương Mộng Bạch chợt lạnh đi “A Phong.”
A Phong rụt cổ, ngượng ngùng nói “Sai rồi sai rồi.”
Phương Mộng Bạch lại nở nụ cười bất lực “Bảo bao nhiêu lần rồi, biết người biết mặt không biết lòng...”
“Biết rồi biết rồi, sư phụ đừng niệm nữa.” A Phong cầm lược lạch bạch chạy ra ngoài chải đầụ
Tóc nàng mềm dễ rối, mỗi lần chải đều là cả một công trình lớn, gỡ mãi ba bốn lượt không những không xong, còn dùng sức quá mạnh làm gãy một răng lược, chiếc lược gỗ văng ra khỏi tay.
Bay thẳng đến trước đôi giày trắng muốt không một hạt bụi.
Đôi giày kia dừng lại, bàn tay thon dài xương mảnh chần chờ nhặt lược gỗ dưới chân lên.
“Hạ công tử?” A Phong ngạc nhiên ngẩng mặt, vô thức nở nụ cười tươi tắn thân thiện.
Lông mi Hạ Phượng Thần run lên, ánh mắt chập chờn, khẽ “ừm” một tiếng, đưa lược lại cho nàng “Lược của ngươi.”
A Phong dù thích dung mạo tuấn tú của Hạ Phượng Thần, nhưng cũng không chịu nổi sự trầm mặc ít nói của đối phương.
A Bạch kháng cự quá khứ của mình, không chịu đếm xỉa đến y, đối với sự vô lễ của A Bạch, y có vẻ nhẫn nhục chịu đựng, nàng thực sự có chút thương cảm cho y.
Đang cân nhắc nói vài câu xã giao thì vừa hay Phương Mộng Bạch gọi ăn cơm.
A Phong ngẩng mặt lên, mỉm cười “Cùng dùng bữa sáng nhé.”
Hạ Phượng Thần đương nhiên không từ chối.
Phương Mộng Bạch đang bày bát đũa, thấy hai người cùng đến, rốt cuộc không nói gì.
Vì trong bữa Phương Mộng Bạch tỏ ra lạnh nhạt, A Phong tự giác phải làm tròn bổn phận chủ nhà.
Nàng không nỡ nhìn người khác rơi vào hoàn cảnh xấu hổ nhất.
Bèn tươi cười đẩy đĩa củ cải muối chua trên bàn về phía Hạ Phượng Thần.
Giọng nói nhẹ nhàng vui vẻ “Mời Hạ công tử nếm thử món này, là đồ nhà tự muối, rất thanh đạm.”
Ai ngờ, Hạ Phượng Thần đưa tay khẽ ngăn lại “Không cần.”
A Phong sững người.
Phương Mộng Bạch cũng ngước mắt lên.
Hạ Phượng Thần cũng khẽ giật mình.