Chương 12
thoại di động, "Trước khi đến mình đã hỏi Lục Nham, anh ấy nói có thể.” Phương Đường "..." “Các cậu đây là bức lương vi xướng, bức hổ xuống núi ” Cô chống nạnh từ trên giường đứng lên, khuôn mặt tròn tức giận đến hai má phồng lên.
Đào Thi Thi thiếu chút nữa cười chết, "Cậu dùng loạn thành ngữ gì vậy hả, với cả bức hổ xuống núi không phải là thành ngữ.” "Mình đang mãnh liệt biểu đạt ý tứ các cậu đang ép buộc mình." Phương Đường hừ một tiếng, "Mình căn bản không muốn học, mình học không vô, cho dù là dạy thêm...
Cũng vô dụng, hơn nữa...
Mình chắc chắn sẽ bị cười nhạo đến chết.
” "Sẽ không đâụ" Đào Thi Thi cười khẽ ôm lấy bả vai cô, "Bằng không, cậu đến đó tự mình trải nghiệm một thời gian?
Mình sẽ đi đọc sách.
” Phương Đường bĩu môi suy nghĩ thật lâu, lúc này mới gật gật đầu, không tình nguyện đi theo.
Tốt hơn ở nhà bị ba mẹ cằn nhằn tới chết.
Nhà Lục Nham ở trung tâm thành phố, thỉnh thoảng anh ở lại trường, thỉnh thoảng về nhà, dù sao cũng có tài xế đưa đón, cả người đều được người ta hầu hạ cực kỳ thoải mái.
Lúc Phương Đường đi vào, trên người giống như pho tượng đeo một cái cặp sách, bên trong ngoại trừ đồ ăn vặt chính là đồ uống, dù sao cô tới đây giết thời gian, không cần mang theo tài liệu sách vở gì.
Lục Nham mở cửa, cửa trước rất lớn, lúc Phương Đường đi vào, không dám nhìn anh, chỉ cúi đầu lẩm bẩm một câu, "Làm phiền rồi.
” Sau đó tập trung vào việc thay giày.
Đều là giày nam, mỗi một đôi đều rất lớn, cô tìm một đôi dép lên màu đen mang vào.
Trời nóng, cô không thích mang vớ, đi dép lê đi vào phòng khách, một đôi chân trắng nõn bị dép lê màu đen làm nổi bật mười phần bắt mắt.
"Đang đọc cái gì vậy?" Đào Thi Thi hỏi Lục Nham.
Lục Nham không dấu vết dời tầm mắt khỏi đôi chân Phương Đường, đưa phần bìa sách trong tay cho Đào Thi Thi xem.
“Sao lại bắt đầu đọc tiểu thuyết kỳ ảo?” Đào Thi Thi hỏi.
"Tùy tiện đọc thôi." Lục Nham không cách nào giải thích, khi anh nghe nói Phương Đường muốn tới đây học thêm.
Đề thi và tài liệu ôn tập trong tay đều hóa thành hư ảnh, chỉ còn lại làn da trắng nõn phấn hồng của thiếu nữ lộ ra trước mắt, bên tai tựa hồ có thể nghe được thanh âm run rẩy của cô.
Mang theo nức nở, từng tấc từng tấc xâm nhập thần kinh của anh.
Đào Thi Thi nhìn Phương Đường, thấy toàn bộ hành trình cô đều cúi đầu, một câu cũng không nói, cười khẽ, nói với Lục Nham, "Cậu ấy không muốn học bù, cho nên lát nữa sẽ tìm một ít sách cho cậu ấy xem, giết thời gian là được.
” Phương Đường không nghe ra giọng nói của Đào Thi Thi, vô cùng nhu thuận đi vào phòng khách ngồi trên sô pha, trong ngực ôm cặp sách của mình, cực kỳ giống học sinh giỏi yên tĩnh hiểu chuyện.
Cho đến khi Đào Thi Thi mở cửa chuẩn bị đi ra ngoài.
"Này?
" Phương Đường kinh ngạc trợn tròn mắt, "Thi Thi cậu đi đâu vậy?
” "Mình đến thư viện trả sách." Đào Thi Thi chỉ vào balo trên lưng.
"Mình đi với c..." Phương Đường đang muốn đứng lên, ánh mắt bất ngờ đối diện với con ngươi Lục Nham, mặt anh không chút thay đổi, nghiêng mặt hơi lạnh, đôi mắt đen nhánh rơi vào trên mặt cô, tự dưng làm cho sống lưng cô tê dại.
Cô bị ánh mắt kia nhìn, ngay cả chính mình muốn nói cái