⬅ Trước Tiếp ➡

thắt lưng cậu "Anh lại uống rượu ” Hạ Mặc Dương giơ tay lên, vẻ mặt đều là ý cười, "Oan uổng quá, ông chủ kia nhìn thấy có hai người đàn ông như bọn anh đang ngồi đây, đột nhiên muốn tặng cho chúng ta một chai rượu gạo 82 năm.” "Rượu gạo còn 82 năm?" Phương Đường tiếp tục véo cậu, "Diễn, tiếp tục diễn nữa đi.” Hai người náo loạn một hồi, Phương Đường thấy Lục Nham nhíu mày, cô thu tay lại, nhu thuận ngồi xuống, lúc này mới nhỏ giọng nói chuyện với Hạ Mặc Dương, "Đợi buổi tối còn đi ra ngoài sao?” Nghe nói dưới chân núi sẽ có chợ đêm, một quầy hàng đêm thật dài.
Hạ Mặc Dương cười, "Anh có đi hay không, không phải xem ý của em sao?
” Phương Đường thè lưỡi, vừa dí dỏm vừa đáng yêụ Hai người bọn họ học chung một lớp, bởi vì là bạn cùng bàn, cho nên rất nhanh liền sinh ra hảo cảm với nhau, chỉ là trường học cấm yêu sớm, đến bây giờ, bọn họ chỉ nắm tay năm lần.
Hôn môi......
0 lần.
Phương Đường nghĩ rất nhanh sẽ thi đại học, hôm nay lại là cơ hội tuyệt vời, nghĩ nhất định phải đem lần đầu tiên của mình hiến dâng cho Hạ Mặc Dương, mặc dù hai người không thể thi vào một trường đại học, cô cũng không muốn lưu lại tiếc nuối.
nan Hạ Mặc Dương trời sinh hiếu động, ngày thường thích đánh nhau gây chuyện thị phi, thành tích học tập thảm không nỡ nhìn, nhưng là người tốt đến mức không có gì để chê.
Đặc biệt là đối với Phương Đường.
Lúc hai người bắt đầu lén lút ở bên nhau, cậu tiết kiệm hơn nửa năm chi phí sinh hoạt để mua búp bê BJD cho Phương Đường mà cô đã thích từ lâu, Phương Đường cảm động không chịu nổi.
BJD là những con búp bê, được mô phỏng theo hình ảnh của cơ thể con người và được sản xuất tập trung chủ yếu tại các nước Hàn Quốc, Mỹ, Nhật gần đây có thêm Trung Quốc, Úc và Châu Âụ Những con búp bê này sẽ có đủ khớp nối trên cơ thể, để cho phép người chơi có thể tạo dáng theo tất cả những tư thế mà họ muốn.
Những khớp này có dạng hình cầu vì thế chúng mới có tên là Ball Joint Doll BJD .
Điều kiện gia đình Hạ Mặc Dương bình thường, nhưng cậu rất tốt với Phương Đường, cho dù toàn thân cậu chỉ còn lại mười phân tiền, cậu cũng sẽ đem mười phân tiền kia tiêu trên người Phương Đường.
Phương Đường thích sự thuần túy của cậu, cũng giống như cậu thích sự đơn thuần của cô.
Buổi tối bốn người kết bạn đi dạo chợ đêm dưới chân núi, Phương Đường thích những thứ kỳ lạ cổ quái, nhưng toàn bộ quá trình cô chỉ nhìn chứ không mua, lo lắng Hạ Mặc Dương tranh nhau trả tiền.
Hai học bá phía sau cũng không mua gì cả, Đào Thi Thi cho tới bây giờ chỉ thích mua sách, mà Lục Nham...
Có quỷ mới biết anh thích gì.
Có một quầy hàng nhỏ bán một ít trang sức như kẹp tóc vòng tay xinh đẹp, Phương Đường dừng lại nhìn một chút, Hạ Mặc Dương hỏi, "Có thích không?” Phương Đường lắc đầụ Chờ đi về phía trước vài bước, lại thấy Hạ Mặc Dương không thấy đâu, cô quay đầu lại nhìn, cậu vừa trả tiền xong, trong tay cầm một cái kẹp tóc hình con bướm.
Cô vừa ngạc nhiên vừa mừng rỡ "Làm sao anh biết em thích cái này?
” Hạ Mặc Dương "Mẹ kiếp" một tiếng, "Em thật sự thích cái này a." Vẻ mặt cậu bội phục, "Lục Nham nói đó, anh cũng không biết cậu ấy nhìn ra như thế nào.” Phương Đường sửng


⬅ Trước Tiếp ➡